FullQuán Trọ Âm Dương: Trấn Hồn Đinh Và Máu Thuần Âm
Tác giả: Tịch Mặc Tĩnh DuĐã hoàn thành
Chương2
Lượt xem0
Cập nhật1 giờ trước
Hãy là người đầu tiên đánh giá
Nội dung truyện
"Ngươi đau đớn nhất thế gian là gì? Không là yêu tự tay đâm một kiếm. Mà là kẻ từng hứa hẹn kiệu hoa mười dặm, tự tay đóng từng cây đinh rỉ máu đại huyệt của ngươi, ép ngươi gánh chịu Quỷ thai tàn độc..."Đêm mưa lớn, chuông gió hiên Quán Trọ Âm Dương reo vang dồn dập. Một vong hồn nữ tử quấn đầy xích sắt bùa chú, tay chân gãy nát, quỳ rạp chân mà huyết lệ. Nàng là Thịnh Mộc Miên, thứ nữ mang dòng máu Thuần Âm của Thịnh gia. Vì một lòng tin tưởng sự dịu dàng giả tạo của Nhị hoàng tử Tiêu Hoài, nàng bước lên kiệu hoa gả vương phủ. Để đêm tế đàn kinh hoàng năm, lộ bộ mặt thật tàn nhẫn, đóng bảy cây đinh trấn hồn nàng, ép Quỷ thai nhập xác, bẻ gãy xương cánh tay ném nàng xuống vực sâu vạn trượng để chiếm ngôi Thái tử. Hắn thậm chí còn giam giữ một nửa linh hồn nàng tại Đông cung để trấn trạch, khiến nàng chết nhắm mắt, hồn phách phân ly. Nàng dập đầu đến mức linh thể rạn nứt, nguyện dâng tế bộ linh hồn, chỉ cầu xin báo thù. Ta – Phạn Nguyệt, chủ nhân của Quán Trọ Âm Dương, xưa nay chỉ thuận theo giao dịch, màng nhân quả. Bản khế ước âm dương lập, giữ tàn hồn của nàng, còn chính... sẽ mượn cái xác rách nát đáy vực để trở trần gian. Ngày Tiêu Hoài mở tiệc ăn mừng ngôi vị Thái tử, Đông cung đón một vị khách mời mà đến. Một cỗ kiệu hoa màu đen thản nhiên đạp nát cấm chế, thẳng chính điện."Thịnh Mộc Miên"bước trong bộ hỷ phục đen rách nát, đôi mắt bừng lên ngọn lửa tà mị cõi âm. Trận pháp Đông cung ư? Đạo sĩ hộ vệ ư? Trước quyền năng tối cao của chủ quán trọ cõi âm, tất cả chỉ là một trò hề. Ta bẻ gãy xích sắt, đòi nửa hồn phách giam cầm, thu quỷ thai xe, khiến nửa xác của kẻ phản bội Tiêu Hoài hoại tử thành màu ngọc bích lạnh lẽo, sống trong điên loạn và hối hận muộn màng suốt năm năm trời. trong hành trình đòi nợ máu, gặp một kẻ dị biệt. Vị Quốc sư thanh lãnh Dung Cảnh – duy nhất thấu thị thiên cơ, Thịnh Mộc Miên. Chàng trừ tà, vạch trần, chỉ lẳng lặng lưng che chở, chịu phản phệ đến mức bạc đầu chỉ để giúp bảo dưỡng xác phàm trần. Ân oán trần gian khép, tra nam vĩnh viễn tan biến thành tro bụi, nguyên chủ thanh thản bước luân hồi. Ta trở chiếc ghế chủ quản quen thuộc nơi Quán Trọ Âm Dương, vốn tưởng chuyện chấm dứt. Thế nhưng, chuông gió một nữa kêu đinh đang... Vị Quốc sư tóc bạc xả hết tu vi, từ bỏ thần vị, ôm một linh thể thuần khiết bước quán trọ của, khẽ mỉm:"Chủ quán Phạn Nguyệt, nếm thử rượu của nàng. Kiếp của... nàng dẫn đường?"
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!