Nội dung truyện
nhặt một nam nhân thương nặng ở bờ suối ngoài vườn thuốc. Hắn mất trí nhớ, ngốc nghếch, ngoan ngoãn như một chú chó lớn, chỉ nhớ họ Mặc. gọi là A Mặc, giữ gánh nước, cuốc đất trồng cải qua ngày. Cho đến một ngày, đột nhiên thức tỉnh khả năng tâm. Lúc đang ngoan ngoãn cúi đầu để lau vết thương trán, giọng bên ngoài thì rụt rầy:"Niệm Niệm, đau..."trong đầu, một tiếng lạnh ghê rợn khốc liệt bỗng dội thẳng tai: [Xử nữ huyết... Thơm thật. Cắn đứt cổ họng Tịch Vân Niệm ngay bây giờ thì tủy sẽ ngon nhất. Thôi, đợi khôi phục ba phần công lực, sẽ rút gân cô dây đàn.]:"..."Hóa gã phu quân ngốc nghếch chăm chỉ của là vị Quỷ vương tàn bạo Mặc Trầm Uyên khét tiếng trong truyền thuyết. Hắn giả vờ ngốc chỉ để dưỡng thương và chờ ngày ăn thịt để luyện công. Nhìn chiếc cuốc tay, cổ họng của, nuốt nước bọt, bắt đầu cuộc chiến diễn xuất để sinh tồn. Nhiều tháng... Hàng xóm ghen tị gã phu quân cao lớn đang hì hục cuốc sạch mẫu ruộng cho, híp mắt gắp cho miếng thịt lớn. Bên ngoài đỏ mặt:"Cảm ơn Niệm Niệm."Trong đầu gào thét: [Thằng cha hàng xóm dám vợ? Đêm nay nên bẻ cổ nhét hũ mứt nhỉ? Mà khoan... tối nay Niệm Niệm ôm ngủ, cô hết thương? Chết tiệt, quét sân tiếp thôi!]
Danh sách chương
37 chương- 1Chương 1
- 2Chương 2: 1.2
- 3Chương 3: 2
- 4Chương 4: 2.2
- 5Chương 5: 3
- 6Chương 6: 3.2
- 7Chương 7: 4
- 8Chương 8: 4.2
- 9Chương 9: 5
- 10Chương 10: 5.2
- 11Chương 11: 6
- 12Chương 12: 6.2
- 13Chương 13: 7
- 14Chương 14: 7.2
- 15Chương 15: 8
- 16Chương 16: 8.2
- 17Chương 17: 9
- 18Chương 18: 9.2
- 19Chương 19
- 20Chương 20: 2
- 21Chương 21
- 22Chương 22
- 23Chương 23: 2
- 24Chương 24
- 25Chương 25: 2
- 26Chương 26
- 27Chương 27: 2
- 28Chương 28
- 29Chương 29: 2
- 30Chương 30
- 31Chương 31: 2
- 32Chương 32
- 33Chương 33
- 34Chương 34: 2
- 35Chương 35
- 36Chương 36
- 37Chương 37: 2
Bình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
