Nội dung truyện
Ngày đón trở về phủ, vị giả thiên kim mặt gia, nước mắt lã chã mà nghẹn ngào kể lể. “Nương, nuôi dưỡng nữ nhi suốt mười tám năm, lẽ nào nay thể cần nữ nhi nữa là cần nữa?” Nàng đến dáng vẻ như hoa lê đẫm mưa, khiến trong sảnh chẳng ai khỏi mềm lòng. Mẫu đỏ hoe vành mắt, hiển nhiên kẹp giữa hai bề, tiến cũng khó mà lui cũng chẳng xong. Bầu khí trong chính sảnh nặng nề đến mức tưởng như chỉ cần khẽ thở thôi cũng khiến nghẹn. Ta nàng, sang mẫu, cuối cùng yếu ớt cất tiếng hỏi: “Chuyện đó… Có nhà chúng nghèo lắm? Nghèo đến mức nuôi nổi hai?” Trong khoảnh khắc, cả đại sảnh lặng ngắt như tờ, yên đến độ một chiếc kim rơi xuống đất cũng thể rõ. Tiếng của giả thiên kim lập tức nghẹn nơi cổ họng. Sảnh đường im phăng phắc, ngay cả tiếng hít thở của cũng trở nên rõ mồn một. Ta ngoài cửa, trong tay vẫn còn xách chiếc tay nải cũ kỹ sờn rách. Người đàn ông trung niên đón từ thôn quê lên kinh, tự xưng là phụ ruột của, rằng mới chính là Đại tiểu thư chân chính của Phương phủ. Thế, bước phủ tận mắt chứng kiến một màn như. Một cô nương khoác gấm vóc lụa là đang ôm chặt lấy chân một vị quý phụ nhân, đến nỗi gần như thở nổi. “Nương, Như Ý sai, đừng đuổi Như Ý…” “Như Ý từ nhỏ lớn lên bên cạnh, Như Ý thật sự thể rời xa…”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
