Nội dung truyện
*"Nước trong thì soi rõ lòng, nước sâu thì chôn giấu vương quyền. Họ yêu sâu sắc, nhưng một thuộc về ngai vàng cô độc, một thuộc về đất trời tự do. Buông tay vì bất lực, mà vì thà giữ nàng vẹn nguyên giữa nhân gian, còn hơn nàng héo mòn trong chiếc lồng vàng đẫm máu."* Người hoàng cung là một vũng nước sâu vạn trượng gợn sóng ngầm, kẻ lọt đó mưu mô tàn nhẫn thì cũng mồi cho cá hồ sâu. Ngày Giang Sở Bạch mặc hồng y bước qua cửa ngọ môn, trời kinh thành đổ một trận mưa rào, phụ nàng quỳ trong bùn đất cầu xin nàng dùng một đời gánh vác gia tộc. Nàng, dứt khoát lưng. Nàng họ Giang, tên Sở Bạch. Giang là sông dài, Sở Bạch là sắc trắng trong ngần lúc ban sơ. Nàng bước cung cấm đục ngầu để tranh sủng, mà để sinh tồn và giữ sạch sẽ. Đao đến nàng đỡ, mưu đến nàng bẻ gãy. Nàng mượn chính hoàng quyền của thiên tử thanh đao quang minh chính đại chặt đứt xiềng xích, tay dính một hạt bụi, vững giữa bão giông. Tạ Mộ Triều là vị quân vương ngự trị đỉnh cao cô độc. Chàng gánh vác triều đình, tâm tư thâm trầm như vực thẳm. Chàng si mê nàng, bởi giữa một hậu cung đầy rẫy mặt nạ giả tạo, đôi mắt của Giang Sở Bạch luôn trong vắt như hồ nước mùa thu, là nơi duy nhất xoa dịu trái tim đầy thương tích của. Chàng yêu nàng, dùng cả vương miện và trân bảo để giữ nàng bên. tình yêu của đế vương quá nặng nề, hoàng thành của quá nghẹt thở, nó bắt một làn nước trong học cách nhuốm máu để sinh tồn. Nhìn con gái nâng niu ngày càng hao gầy, đôi mắt mệt mỏi nhuốm màu mưu kế, Tạ Mộ Triều chợt tỉnh ngộ. Chàng là vua, thể dùng gông xiềng hoàng quyền trói buộc xác nàng, nhưng đang tự tay giết chết linh hồn nàng. Nửa đời bực minh quân quyền biến, Tạ Mộ Triều đưa quyết định tàn nhẫn nhất cuộc đời: Hạ chỉ phế hậu, trục xuất nàng khỏi kinh thành."Hoàng thành đục ngầu, trẫm ở dọn bùn. Trả nàng về với trời cao nước biếc. Đừng đầu trẫm."Năm năm, Giang Nam mùa sen nở, khói bay bảng lảng bên cầu đá...
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
