Nội dung truyện
Ta sinh mang mệnh chẳng dài lâu. Ấy mà cùng kết tóc nên duyên, là một vị tiên quân qua vô tháng năm, sống lâu đến mấy vạn xuân thu. Bí mật, chỉ kịp đúng giây phút sinh mệnh sắp lụi tàn. Ba mươi năm ngắn ngủi của một đời, với là trọn kiếp phù sinh, nhưng với, hóa chỉ giống như một cửa ải tình duyên vụt qua giữa biển thời gian mênh mông. Vì thế, khi đến địa phủ và bát canh quên lãng của Mạnh Bà, chẳng hề do dự mà uống hết bát đến bát khác, chỉ mong dù còn luân hồi bao nhiêu cũng đừng nhớ đến nữa. Thế, trở thành kẻ đầu tiên từ xưa đến nay uống bao nhiêu canh Mạnh Bà cũng chẳng thể quên chuyện cũ. Ta mang theo ký ức kiếp mà bước vòng luân hồi thêm một. Vừa mở mắt, đầu tiên xuất hiện mặt vẫn là vị tiền phu, gương mặt đẽ mà điềm tĩnh, tựa mặt nước mùa thu nổi một gợn sóng. Ta đang há miệng mắng một trận cho thống khoái, kết quả lời kịp khỏi môi biến thành tiếng oa oa của một đứa trẻ sơ sinh. Tiền phu lập tức cúi xuống bế lên, cẩn thận ôm lòng, giọng mềm mấy phần. “Sao thế bảo bảo, đói?” “Ta nghĩ sắp qua khỏi nữa.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
