Nội dung truyện
Suốt mười năm qua, luôn trả cho bác tài xế lão Châu một mức lương cao đến mức khiến ngoài xong cũng giật. Mỗi tháng ba mươi lăm ngàn tệ, lễ Tết đều phong bao đỏ riêng, tiền học đại học của con gái bác lo bộ, ngay cả khoản viện phí phẫu thuật cho vợ bác cũng là tiền từ tay chi. Lục Cảnh Thâm từng đúng là kiểu phá của chớp mắt. “Chỉ là một tài xế thôi, em cần cung phụng như tổ tiên nhà?” buồn cãi. Lão Châu là chất phác, miệng kín như bưng, tay lái chắc chắn, suốt mười năm từng để xảy dù chỉ một vụ va quệt nhỏ. Quan trọng hơn cả, bác là ở bên Lục Cảnh Thâm lâu nhất. Thậm chí còn lâu hơn cả. Hôm nay là ngày lão Châu chính thức nghỉ hưu. tự lái xe đưa bác về quê, ghế chất đầy ngon, thực phẩm bồi bổ chuẩn từ, cùng một chiếc phong bì dày. Trong phong bì hai mươi vạn tệ. Lục Cảnh Thâm chuyện, nếu, chắc chắn cau mắng tiêu tiền như nước. Xe dừng ở đầu làng của lão Châu. Bác xuống xe, bê hết đồ đạc xuống khom lưng, cúi đầu thật sâu với. “Cảm ơn Lục phu nhân, mười năm nay thật sự cảm ơn cô nhiều.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
