Sở Niệm nằm trong lòng Thương Sùng cả người cứng lại, vờ tự nhiên dụi đầu vào lòng hắn, trong lòng cảm thấy lời Thương Sùng như có ẩn ý…
Ngón tay hắn vẫn nhẹ miết trên môi, cô cắn nhẹ môi hồng, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Có lẽ, em cũng không biết nhiều về cô ấy, cho nên… trước giờ chưa để ý tới việc này.”
“Không để ý cũng coi như là may mắn.” Thương Sùng cong môi, ngón tay thon dài như tùy ý xẹt qua gương mặt cô. “Ả không được bình thường, tôi cũng không hy vọng ả sẽ lây bệnh đam mê kỳ quái gì cho em…”
“Đam mê…” Sở Niệm ngẩng đầu, lơ đễnh nhìn Thương Sùng đang cười đầy ẩn ý. Giống như không nhịn được mà khẽ run rẩy, cô cười nhẹ, kéo chăn đắp như thể bị lạnh.
Thương Sùng biểu tình cũng không có gì phát sinh mới, nhẹ nhàng giúp cô dém góc chăn, rồi mới chậm rãi nói:
“Trước đây, Thư Tiếu Nhi kia từng muốn dùng bộ dáng của em để tiếp cận tôi, ỷ vào việc có chút tương tự khuôn mặt em, nên tính ở trước mặt anh mà múa rìu qua mắt thơ.”
“Em nói xem, hai người khác nhau từ trong xương tủy, làm sao có thể biến thành giống y như nhau được? Thư Tiếu Nhi là đồ ngu ngốc, ả không bao giờ hiểu được đạo lý này.”
Đầu ngón tay thon dài lúc này đã ngừng ở vị trí cổ Sở Niệm, đôi mắt đen trở nên lạnh lẽo thấu xương. Thương Sùng cúi sát xuống tai cô, đôi môi lạnh nhạt cười:
“Nha đầu, em có cảm thấy ả thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-tru-ma-ban-trai-toi-la-cuong-thi/2116969/chuong-489.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.