Lúc trước sở dĩ hắn an bài Cẩm Mặc tới đây tìm Tư Đồ Nam, Thương Sùng đương nhiên không chỉ đơn giản điều tra vị trí cụ thể của gã.
Thi khí ngàn năm của Hạn Bạt chỉ cần xâm nhập vào cơ thể thì cho dù là Minh Vương hành tung quỷ dị kia cũng không có khả năng khôi phục.
Thương Sùng không biết Tư Đồ Nam lúc này giãy dụa như vậy để làm gì, nhưng chỉ cần bị thi khí của mình xâm nhập thì muốn rời khỏi thành phố X mà không kinh động tới mình là không có khả năng.
Đã liệu trước mọi việc, Thương Sùng khẽ mỉm cười. Ánh mặt trời vàng rực chiếu lên gò má hắn khiến Thương Sùng đẹp tới mức mọi người đều ngơ ngẩn.
Quả nhiên, nam nhân có tự tin vĩnh viễn đều là soái nhất!
Đưa tay ôm lấy Sở Niệm trong lòng, Thương Sùng tâm trạng vô cùng tốt dùng cằm gác lên đầu cô. “Dù sao hai ngày tới mình cũng không rời khách sạn, nha đầu, mình dùng ‘lễ gặp mặt’ gã đưa tới luyện tập cho tốt được không?”
Sở Niệm cười khẽ: “Tốt thì tốt, nhưng mà… chúng ta phải nói sao với đội trưởng cảnh sát kia?”
“Việc này cứ giao cho anh, nói chuyện sao, cứ để cho cánh đàn ông bọn anh nói với nhau cho đồng điệu.”
“Anh chắc không?” Sở Niệm trêu chọc mị hoặc nhìn hắn.
Thương Sùng gật gật đầu, kiêu ngạo như con khổng tước. “Người đàn ông của em trước giờ không có chuyện không được, nha đầu, em đúng là may mắn.”
Người ta thường nói, người yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-tru-ma-ban-trai-toi-la-cuong-thi/2116924/chuong-444.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.