Nằm trên giường, Sở Niệm thật không hiểu năm nay mình gặp cái vận đen gì. Gặp phải quỷ oán mỗi lúc một lợi hại hơn, bị thương này nọ, cô cũng không tính.
Nhưng mà, bị người ta đánh bất tỉnh là sao?
Cô quay đầu về phía người đang ngồi ở mép giường, nhìn Thương Sùng, Sở Niệm tràn đầy hoài nghi. “Anh chắc chắn là tối qua cẩu linh đánh vào gáy em hả?”
Thương Sùng gọt táo, bất động thanh sắc đáp. “Đương nhiên.”
“Nhưng mà khi đó rõ ràng nó đang ở trước mặt em mà. Không có khả năng nó có cơ hội vọt ra phía sau lưng đánh lén em.”
“Nguyên nhân rất đơn giản.” Thương Sùng ngẩng đầu, đem một miếng táo bỏ vào miệng Sở Niệm. “Đêm qua em chỉ lo lấy máu ra dẫn dụ, căn bản không phát hiện rằng trước mặt mình chỉ là phân thân do cẩu linh huyễn hóa ra. Bất quá cũng không trách em được, lúc đó nó đánh em xỉu anh mới nhận ra điểm bất hợp lý. Anh chạy nhanh tới thì cũng chậm một bước rồi.”
“Cũng không đúng, cẩu linh căm hận em như vậy, nó hẳn sẽ nhân cơ hội mà giết em chứ, đâu chỉ đánh một phát như vậy thôi.”
“Nó chính là muốn giết em, nhưng không có cơ hội đó.”
“Tại sao?”
“Vì em có anh bảo vệ mà, em cho rằng cái thứ đó mà là đối thủ của anh ư?” Thương Sùng hướng Sở Niệm nhướng mi, tràn đầy bộ dáng “anh đây rất lợi hại, mau khen anh nào.”
Sở Niệm cạn lời, “Thương Sùng, anh hiện tại làm người ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-tru-ma-ban-trai-toi-la-cuong-thi/2116585/chuong-139-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.