“Chuyện mà tôi tự mình trải qua thì ai có thể gạt được được?”.
Lúc này, Trần Nguyên Vũ cũng nói thẳng: “Mấy năm nay, Thiện Lương là bị nhốt cùng với chúng tôi.”
“Chuyện này sáu người chúng tôi đều biết!”
Năm người khác cũng đều mở miệng làm chứng cho Triệu Thiên Lương.
Nghe lời nói của bọn họ, mọi người nhà họ Triệu lại hỗn loạn.
Mấy trưởng lão đều nhìn về phía Triệu Nhạc Huân, Đại trưởng lão nhíu mày nói: “Nhạc Huân, bọn họ nói có phải là thật hay không?”
Triệu Nhạc Huấn hít một hơi thật sâu, âm thanh lạnh lùng nói: “Chủ cả, tôi cũng không biết bọn họ làm sao mê hoặc được Thiên Lương!”
“Nhưng những chuyện mà bọn họ nói thì một chuyện cũng chưa từng nghe nói”
Triệu Thiện Lương giận tím mặt: “Triệu Nhạc Huân, đã tới lúc này mà anh còn không chịu nói sao?”
“Tất cả mọi người đều vu oan cho anh, chẳng lẽ ngay cả tôi cũng vu oan cho anh hay sao?”
Thanh âm Triệu Nhạc Huân lạnh lùng nói: “Thiên Lương, tôi biết tôi làm gia chủ khiến lòng chú khổ sở”.
“Nếu chú muốn vị trí gia chủ thì bất cứ lúc nào tôi cũng có thể trả lại cho chú, dù sao thì đây vốn là đồ của chú!”
“Nhưng cho dù có như thế nào thì tôi đều hy vọng chú có thể lấy đại cục làm trọng.”
“Hôm nay là thời khắc mấu chốt quyết định sự tồn vong của nhà họ Triệu, chú hẳn phải đứng ở đây cùng kề vai chiến đấu với nhà họ Triệu chứ không phải giúp người khác đối phó nhà họ Triệu!”
Nói một phen này, nói đến động lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/4074504/chuong-1454.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.