Thêm một cái nhà họ Tiết, còn có mấy gia tộc ở tỉnh Hải Dương duy trì thì Triệu Nhạc Huân vẫn bất khả chiến bại.
“Lâm Mạc Huy, chỉ dựa vào những người này mà muốn hạ gục tôi sao?”
“A, ý nghĩ này của ông cũng thật quá kỳ lạ!”
Triệu Nhạc Huân lạnh giọng nói.
Những người còn lại của sáu gia tộc hơi bối rối, cho dù có muốn đánh bừa thì khẳng định bọn họ cũng không phải là đối thủ.
Nhưng gương mặt Lâm Mạc Huy vẫn duy trì mỉm cười.
Ông ta nhìn người nhà họ Triệu, nhẹ giọng nói: “Triệu Nhạc Huân, lời nói của sáu người này ông có thể phủ nhận”
“Nhưng có lời nói của một người, tôi sựo là ông phủ nhận không nổi!”
Triệu Nhạc Huân nhíu mày: “Có gì mà phủ nhận không nổi?”.
“Chuyền mà tôi chauw từng là thì làm sao nối đến chuyện phủ nhận hay không phủ nhận chứ?”
“Tên họ Lâm kia, mặc kệ ông tìm ai đến làm chứng thì cũng đừng nghĩ tới vu oan cho tôi!”
Lúc này, một người đàn ông cuẩ nhà họ Triệu lại gầm lên: “Họ Lâm kia, vậy mà ông lại dám vu oan gia chủ của chúng tôi”
“Những người nhà họ Triệu chúng tôi sẽ cùng ông không chết không thôi!”
Những người khác ở nhà họ Triệu cũng đều đứng lên gào thét.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên ở giữa đám người lại tuyền đến một âm thanh lạnh như băng: “Triệu Trung Trạch, mười mấy năm không gặp, ông vẫn như vậy, có khác gì một con chó không chứ?”
Nghe thấy thanh âm này, mọi người đều sửng sốt.
Đã đến lúc này rồi mà còn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/4074500/chuong-1450.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.