*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hứa Khánh Quân giọng nói rất lớn, Phương Như Nguyệt bên cạnh nghe được rõ ràng, bà ta trực tiếp chết lặng.
Bây giờ, hai người họ căn bản không quan tâm đến sự tức giận của Hứa Khánh Quân.
Hứa Đình Hùng cúp điện thoại, vội vàng hỏi: "Lâm Mạc Huy, cậu.... Cậu có biết thần y Kiệt không?"
"Là vì thần y Kiệt mà lần này thành phố Hải Tân mới thắng?"
Lâm Mạc Huy chỉ có thể gật đầu, anh cũng không thể nói là chính mình chiến thắng.
Chỉ những người có mặt mới biết về các diễn biến của trận đấu tối nay.
Anh để cho thần y Kiệt chào hỏi, anh sẽ không để những người đó đi ra ngoài truyền loạn. Cho nên người biết y thuật của anh cũng không có nhiều người.
Hứa Thanh Mây vui mừng khôn xiết, cuối cùng cô cũng tin rằng Lâm Mạc Huy thực sự đã thắng.
"Thật tốt quá!"
"Lâm Mạc Huy, tôi biết cậu nhất định sẽ thành công!"
Phương Như Nguyệt lập tức khó chịu: "Lâm Mạc Huy, cậu... Sao cậu lại hèn hạ như vậy?"
"Cậu biết cậu có thể giành chiến thắng, nhưng cậu không nói với chúng tôi, vì vậy chúng tôi đã rút tất cả các khoản đầu tư của mình."
"Công ty dược phẩm Hưng Thịnh đầu tư bảy trăm tỷ đồng. Nếu thắng, ít nhất sẽ hơn ba ngàn rưỡi tỷ đồng đấy."
“Đây đều là tiền mặt, tất cả là tiền của chúng ta!"
"Lâm Mạc Huy, cậu đến cùng là làm cái gì?"
Hứa Thanh Mây lo lắng nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1167025/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.