Người thanh niên kia có chút tức giận: "Đang thảo luận yên lành, cô lôi mẹ tôi vào để làm gì?" "Hơn nữa, trước khi nói chuyện hay làm việc, ít nhất phải đặt mình trong hoàn cảnh người khác." "Lý Duyên, trước kia khi cô bi mấy học sinh nữ bắt nạt ở trường học, anh của cô đánh bọn họ, tại sao cô không nói anh của cô hèn hạ để tiện, không biết xấu hồ?"
Lý Duyên lập tức nói: "Cái tên kia có thể so sánh với anh tôi được hả?" "Anh tôi đánh bọn họ là để báo thù cho tôi!" "Hơn nữa, mấy con à khốn khiếp kia, đánh chết bọn họ là đúng, đảng đời bọn họ!"
Người thanh niên kia nhún vai: "Đúng vậy, cô bị bọn họ đánh, cho nên anh của cô đánh mấy học sinh nữ đó để trà thủ cho cô, làm vậy là đủng" "Bây giờ Trần Bích Cẩm bị đánh, Lâm Mạc Huy bảo thù cho cô ta, vậy nên Lâm Mạc Huy đáng tội chết sao?" "Ê, đến cùng là ai không nói chuyện mà không suy nghĩ hà?"
Lý Duyên hả to miệng, một hồi lâu sau vẫn không nói ra lời.
Cuối cùng, cô ta thờ phi phò nói: "Anh đang dùng thái độ gì để nói chuyện vậy hả? Anh không thể nói chuyện bình thường được sao?" "Tôi là phái nữ đó, anh không thể nhường tôi một chút sao?"
Người thanh niên kia bất đắc dĩ nói: "Tôi đây đang nói đạo lý với cô chứ gì nữa!"
Lý Duyên cả giận nói: "Ý của anh là tôi không nói đạo lý đúng không?" "Tôi đang nói với anh về vẫn để thái độ, anh thì lại mia mai bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1167009/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.