Trần Bích Cẩm thấp giọng nói: "Vây... Hay là chúng ta sang quán cà phê nào đó nói chuyện đi..."
Gã đàn ông đeo kính khoát tay, nói: "Trong quản cà phê không tiện để nói về chuyện này. Tìm một căn phòng ở khách sạn đi, có đủ riêng tư nhất, thích hợp nhất!" "Nhưng mà... "Nhưng nhị cái gì nữa!" Gã đàn ông đeo kính không kiên nhẫn, gắn từng tiếng: "Rốt cuộc cô có muốn cứu mẹ của mình không?" "Nếu muốn cứu mẹ của minh, chi có cách làm theo lời tôi nói thôi."
Trần Bích Cầm do dự một hồi lâu, mặc dù cô ta nóng lòng muốn cứu mẹ mình, nhưng cô ta không phải là một kẻ ngốc.
Cô ta thấy được người đàn ông trước mặt đang dùng ánh mắt bi ổi nhìn mình, hon nữa còn muốn dẫn cô ta đi thuê một căn phòng ở khách sạn, như vậy đã đủ để nói rõ anh ta có ý đồ xấu,
Trần Bích Cẩm thấp giọng nói: "Quên đi, tôi.. Tôi sẽ đi tìm người khác..."
Gã đàn ông đeo kính tức giận. Thịt đã đưa đến miệng roi, làm sao có thể để cô ta chạy. "Đứng lại!" "Tôi nói cho cô biết, gia đình tôi có quan hệ nhiều đời cùng với thần y Kiệt đấy." "Tôi có thể xin thần y Kiệt giúp cô cứu mẹ của cô, đương nhiên cũng có thể nói thần y Kiệt không cứu mẹ của cô!" "Ngoài tôi ra, nơi này chẳng có một ai có thể giúp cô được nữa đâu!" "Lựa chọn thể nào tùy thuộc vào cô, tự cô xem xét rồi xử lý đi!"
Khuôn mặt của Trần Bích Cầm đỏ lên vì tức giận. Cô ta thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1167006/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.