Hạ Vũ Tuyết nghe điện thoại, một giọng nói tức giận từ đảng kia truyền đến ngay lập tức: "Vũ Tuyết, ông kêu cháu đi đón cậu Huy, cháu đang làm gì vậy?" "Cháu rốt cuộc muốn làm gì vậy?" "Tại sao cậu Huy lại đứng bên ngoài một mình, còn bị bảo vệ chặn lại?" "Cháu tiếp đãi cậu Huy thế nào vậy?" "Cháu đến cùng có làm được việc không?" Khuyển nghị đọc sms.. Một trận mắng mỏ giận dữ dội khiến Hạ Vũ Tuyết rom róm nước mắt.
Từ nhỏ đến lớn, ông nội Phong vẫn luôn yêu thương cô ấy nhất, ông chưa bao giờ to tiếng với cô ấy một lần nào.
Kết quả lần này ngay sau khi cuộc gọi được kết nối, chính là một trận mắng mỏ dữ dội khiến cô ấy tức giận đến phát khóc. "Ông ơi, cháu... Cháu làm sao vậy?" "Ông cho cháu đi tiếp đón anh ta, chính bản thân anh ta không muốn, ông có thể vì chuyện này mà trách mång cháu được sao?" "Hơn nữa cháu... Cháu đã làm gì mà ông lại mång cháu thế này..." "Cháu là cháu gái của ông mà.."
Hạ Vũ Tuyết đã khóc. "Im miệng!" "Cháu đừng giải thích những điều vô nghĩa này với ông!" "Bây giờ, lập tức, lập tức, ra cửa tiếp đón cậu Huy cho ông!" "Nhớ kỹ, nhất định phải chiêu đãi thật tốt với cậu
Huy."
Ông cụ Phong giận dữ nói xong rồi trực tiếp cúp Hạ Vũ Tuyết sững sờ, cô ấy nắm mơ cũng không điện thoại. nghĩ tới ông, người yêu thương cô ấy nhất lại mắng mình không thương tiếc vì một người ngoài. Mấy người gần đó cũng nghe thấy âm thanh nói chuyện trong điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1167001/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.