Trong nhà chìm vào im lặng, nước mắt đã ứa đầy hốc mắt Hứa Thanh Mây, cô không dám nói một câu một lời nào.
Hứa Thanh Tùng nói đùa: “Uầy, chú ơi, chú nổi giận à?" "Chú phải có thái độ này từ sớm, đuổi tên họ Lâm kia ra khỏi nhà họ Hứa thì mọi chuyện sao lại ra nông nổi này?" “Còn nữa, chị Thanh Mây, tôi giới thiệu cho chị nhiều người đẹp trai tài giỏi như vậy chị lại không muốn, chỉ muốn đi theo cái tên oắt con vô dụng này." "Haiz, phụ nữ ấy, sợ nhất là lấy sai chồng." "Chị cũng nên học tập Kiều Linh một chút đi, chị nhìn Kiều Linh ấy, toàn theo mấy người thanh niên tài giỏi cả, người nào không bỏ xa Lâm Mạc Huy mười mấy con phố chứ?" "Thôi được rồi, tôi cũng lười nói với chị." “Bản thân chị bị chơi đến hoa héo lá rụng rồi, cho dù có hiểu được điều này thì cũng vô ích!" diện cho nhà chúng ta được không?" "Dù sao cũng là người của nhà họ Hứa chúng ta, nếu biết quay đầu là bờ, nếu chịu nhanh chóng ly hôn với Lâm Mạc Huy thì coi như vẫn còn cơ hội." "Với nhan sắc này của chị Thanh Mây thì dù là cưới lần hai chắc cũng tìm được một tên nhà giàu mới nổi đấy." "Ha ha ha."
Bốn phía vang lên tiếng cười cợt, Hứa Thanh Tùng và Hứa Kiều Linh nói quả thật rất độc miệng.
Hứa Thanh Mây lặng lẽ rơi nước mắt, vô cùng bất lực.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên ngoài cửa vang lên một giọng nói lạnh lùng: "Tài giỏi hay không tài giỏi thì khó mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166983/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.