Phương Như Nguyệt lạnh mặt: “Hứa Thanh Mây, con có thôi đi không?" "Đều là người một nhà, sao con phải làm thế?" “Phải phá tan nát cái nhà này con mới vừa lòng phải không?"
Hứa Thanh Mây giận dữ: "Con muốn phá nát cái nhà này ư?" "Con chỉ muốn nói lẽ phải!" “Dựa vào cái gì mà đánh cược cậu ta thua thì được ăn quyt, còn con thì phải chiu lỗi?"
Phương Như Nguyệt cáu gắt: “Hứa Thanh Mây, không phải mẹ trách con, trong chuyện này, điểm xuất phát của con đã không đúng rồi." "Ó, Hoàng Kiến Đình thua thì phải vut bò danh dự quỳ xuống dập đầu xin lỗi." "Con thua thì con phải đem tài sản của gia đình ta từ trong tay con chuyển sang cho bố con." "Con chẳng có tốn thất gì, tài sản đều là của nhà ta, nhưng thử Hoàng Kiến Đình đánh cược là danh dự đây!" "Hoàng Kien Đình người ta khoan dung độ lượng, khiêm nhường với con biết bao nhiêu, sao con lại còn có thể nói ra những lời như vậy chứ?
Hứa Thanh Mây sững người, cô không ngờ rằng mẹ ruột của mình lại có thể nói những câu vô lại như thế.
Thì ra việc mình đem cả công ty ra cả cược, kết quả còn không sánh được với danh dự của người ta?
Nói cái gì mà của cải luân chuyển trong nội bộ gia đình, thứ các người toan tính chẳng lẽ trong lòng tôi không hiểu hay sao?
Nếu thật sự chuyển sang tay các người, bất cứ lúc nào cũng có thể bị Hoàng Kiến Đình và Hứa Thanh Tuyết nuốt trọn.
Thế nhưng những lời này Hứa Thanh Mây cũng chẳng dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166962/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.