Hứa Đình Hùng, Hứa Thanh Tuyết cũng đều khinh bỉ nhìn Lâm Mạc Huy.
Họ đều không biết thân phận của anh Hổ.
Đối với họ, Đặng Tiến Quân, Hổ Đông An là bạn của Lâm Mạc Huy, mà Lâm Mạc Huy sao có thể biết được những nhân vật có tiếng nói như thế chứ?
Hứa Thanh Mây vui mừng, vội vàng nói: "Ô, Lâm Mạc Huy, anh nói đúng!" "Anh Hổ quen biết nhiều người, để anh ấy đi, khá hợp lý." "Vậy anh gọi điện cho anh ấy đi.."
Chưa nói xong, Hứa Đình Hùng ho nhẹ một tiếng, trực tiếp ngắt lời: "Thanh Mây, Hoàng Kiến Đình đều xử lý xong cả rôi." "Lúc này, con tìm một người đi đến đó, vậy không hợp lý." "Đối phương thấy thế, lại cho rằng chúng ta không có năng lực, phải tìm người ngoài đến giúp, nói không chừng còn lớn giọng hơn." "Hơn nữa, chuyện này là em rể con xử lý, lại còn tìm một người ngoài đến, thể thì còn ra thể thống gì nữa?"
Hứa Thanh Mây: "Bố, thật ra, để anh Hổ xử lý việc này hợp lý hơn..." sẽ
Hứa Thanh Tuyết lập tức khó chịu: "Chị, những lời của chị có chút ý tứ đấy." "Sao chứ, cảm thấy chồng em không có năng lực, không thích hợp đi xử lý việc này sao?" "Nếu chị thực sự nghĩ như vậy, nói một câu là được rồi." "Bây giờ em đang gọi điện cho chồng em, bảo anh ấy mau cuốn xéo về, đừng ở đó ra sức mà còn chả được cảm ơn nữa!”
Hứa Thanh Tuyết lấy điện thoại di động ra muốn gọi điện. Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt sợ hãi, vội vàng ngăn Hứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166945/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.