*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cả khán phòng bàng hoàng trước câu nói của bà Dung.
Ngay cả đôi mắt xinh đẹp của Tổng Lan Ngọc cũng mở to, kinh ngạc nhìn tất cả những thứ này.
Vốn dĩ cô ấy cho rằng Lâm Mạc Huy và THứa Thanh Mây không có lai lịch gì.
Ai có thể tưởng tượng được Hứa Thanh Mây còn có một người mẹ nuôi như vậy!.
Phải biết rằng, mặc dù nhà họ Triệu không phải là một gia đình giàu có ở thành phố Hải Tân.
Tuy nhiên, khi ông Triệu còn sống, ông ấy rất tốt bụng và đã giúp đỡ vô số người, và có uy tín cực cao.
Ngay cả Tống Lan Ngọc cũng đã nhận được sự ưu ái của ông Triệu.
Vì vậy, uy thế của bà Dung ở thành phố Hải Tân không thua gì người đứng đầu trong mười gia tộc lớn.
Ngay cả những trưởng lão của mười gia tộc đứng đầu cũng rất kính trọng bà Dung.
Và bà già này hóa ra là mẹ nuôi của Hứa Thanh Mây?.
Với thân phận như thế, ai dám nói THứa Thanh Mây không đủ tư cách tham gia bữa tiệc rượu Vân Đình này?.
Tống Lan Ngọc mắt sáng lên và cô ấy lập tức bước tới.
"Bà Dung, Thanh Mây là con gái của bà đúng không?".
"Vậy, cô Mây có đủ tư cách để tham gia buổi tiệc rượu Vân Đình này không?". "Cháu vẫn lo lắng rằng cô Mây thực sự sẽ bị đuổi ra ngoài!".
Bà Dung sắc mặt chợt lạnh đi: "Cái gì?".
"Ai còn dám nghĩ rằng con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166933/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.