*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hứa Đình Hùng cũng nghiêng người khinh thường nói: "Lâm Mạc Huy, cậu có biết ông chủ đó không?"
"Mở mồm ra là bảo người ta chạy rồi?"
"Cậu có biết nhà ông ta sống ở đâu không?"
"Cậu có biết họ và tên của ông ấy không?"
"Có quen người ta không?"
Phương Như Nguyệt không khỏi gật đầu: "Đúng, đúng, đúng, đúng!"
"Cậu có biết tên ông chủ là gì không?"
"Còn nói bọn họ chạy trốn?"
"Cậu có tin bọn họ quay lại kiện cậu tội vu oan không?"
Lâm Mạc Huy mặc kệ bọn họ, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Hứa Thanh Mây: "Thanh Mây, đừng lo lắng."
"Anh đã nhờ bạn bè điều tra chuyện này rồi."
"Vòng tay ngọc bội nhất định sẽ thu về được!"
Hứa Thanh Mây gật đầu trong bất lực, bây giờ đó là cách duy nhất rồi. "Lại đi tìm mấy đứa bạn vớ va vớ vẩn rồi sao?"
"Lâm Mạc Huy, để tôi nói cho cậu biết, cậu nên để ý một chút!"
"Nhà họ Hứa của chúng tôi, hiện tại thành phố Hải Tân, cũng là một gia đình có tiếng và là thành viên của tầng lớp thượng lưu."
"Nếu cậu muốn kết thân với những kẻ vớ vẩn, thì hãy rời khỏi nhà họ Hứa và ly hôn với Thanh Mây đi."
“Nhà họ Hứa của chúng tôi không muốn dính líu đến những kẻ không có tư chất và văn minh đó!"
Phương Như Nguyệt cong miệng nói.
Hứa Thanh Mây khó chịu: "Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy?"
"Tại sao bạn bè của Lâm Mạc Huy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166925/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.