Lâm Mạc Huy đi lên lầu vừa đến cửa phòng làm việc của Hứa Thanh Mây thì gặp Hua Đình Hùng và Phương Như Nguyệt. Hứa Đình Hùng mặc một bộ âu phục mới tinh, đeo chiếc đồng hồ Rolex của Lâm Mạc Huy, đầy vẻ kiêu ngạo.
Phương Như Nguyệt cũng mặc một bộ lễ phục mới đắt tiền, đeo một cái vòng cổ lớn, ăn mặc trang điểm rất lộng lẫy. "Ôi, chuyện nhỏ vậy mà còn làm phiền Thanh Mây sao? Sau này anh cứ tới tìm tôi là được."
Hứa Đình Hùng ném xấp tài liệu ra, khoát tay nói: “Tiếp theo!” Người nhân viên đó nhặt xấp tài liệu lên khỏi mặt đất rồi cúi đầu rời đi.
Một nhân viên khác bước tới: "Ông Hùng, đây là đơn đặt hàng mới, cần chủ tịch Mây ký tên!"
Hứa Đình Hùng cũng không thèm nhìn: "Cứ để đây, tôi ký là được."
Nhân viên: "Ông Hùng, cái này.. cái này thực sự cần chữ ký của chủ tịch Mây."
Hứa Đình Hùng tức giận: "Không đúng, ý của anh là gì? Thanh
Mây là con gái của tôi, nó là chủ tịch công ty, công ty của nó cũng là công ty của tôi. Tôi ký tên hay nó ký tên thì có gì khác nhau?" "Ý tôi không phải vậy..." Người nhân viên lúng túng: "Cái chính là sổ sách của công ty thì cần phái có... con dấu chính thức của công ty.."
Hứa Đình Hùng sửng sốt một chút, ra chiều không vui: "Tôi biết rồi, để đây đi, lát nữa tôi kêu nó ký tên đóng dấu"
Thấy người nhân viên hơi do dự, Hứa Đình Hùng tức giận nói: "Anh không nghe thấy lời tôi nói sao?"
Người nhân viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166853/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.