Mọi người nhất thời im lặng. Đúng vậy, Lâm Mạc Huy không có quyền hạn này.
Lúc này, Hứa Thanh Mây lớn giọng nói: "Lời Lâm Mạc Huy nói chính là lời tôi nói. Ba mươi lăm tỷ, ngay tối nay tôi sẽ chuyển đi." "Ngoài ra, từ giờ trở đi, tiền lương của mỗi người sẽ tăng lên ba mươi phần trăm. Nhân viên nghiên cứu khoa học tăng gấp đôi” "Thanh Mây." Phương Như Nguyệt tức giận, đây không phải là tát vào mặt bà ta sao. "Mẹ." Hứa Thanh Mây thấp giọng nói: “Họ có thể ở lại, chính là sự ủng hộ lớn nhất cho con” "Công ty đã ký được một đơn hàng lớn như vậy mà lại không thưởng cho họ, thế chẳng phải là để lại điểm khúc mắc trong lòng nhân viên sao?" "Hơn nữa, chúng ta cũng phải để những người đã rời bỏ công ty nhìn xem việc họ lựa chọn rời đi là sai lầm lớn cỡ nào."
Phương Như Nguyệt nhớ tới việc mấy người đó đã ép buộc Hứa Thanh Mây phải từ chức, trong lòng liên tức giận. "Đúng vậy, phải khiến cho họ hối hận”
Phương Như Nguyệt nói. "Nhưng mà, con cũng không thể nghe lời Lâm Mạc Huy nói. Cậu ta là con rể đi ở nhờ nhà vợ, có quyền gì ở đây mà lên tiếng chứ?"
Hứa Đình Hùng khó chịu nói: “Chuyện này mà truyền ra ngoài còn khiến cho người ta nói rằng nhà họ Hứa chúng ta phép tắc không nghiêm."
Phương Như Nguyệt liên tục gật đầu: "Đúng vậy, cậu ta có tư cách gì mà lên tiếng. Để tôi đuổi cậu ta đi." Hứa Đình Hùng khoát tay: “Bỏ đi, bây giờ ở đây có nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166850/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.