Khu Đảo Xanh.
Tại biệt thự của Lâm Mạc Huy.
Lâm Quế Anh vẫn còn đang hôn mê, dược liệu mà Lâm Mạc Huy cần còn thiếu một cây sen tuyết ngàn năm nên tạm thời không thể làm cho cô ấy tỉnh lại.
Trần Phước Nguyên kính cẩn đứng trước mặt Lâm Mạc Huy, ông ta là do Nam Bá Lộc đặc biệt phái tới để giúp Lâm Mạc Huy làm việc.
“Cậu Mạc Huy, tôi đã nghe ngóng được rồi." Trần Phước Nguyên trầm giọng nói nói: “Nhà họ Hứa đã mời mấy ông chủ trong ngành y đến để đấu giá cô... cô Thanh Mây..."
Trong mắt Lâm Mạc Huy lóe lên một tia lạnh lẽo, anh lạnh lùng nói: "Rất nhiều người đến sao?"
Trần Phước Nguyên: "Có tám ông chủ, đều là những người khá có năng lực trong ngành y. Nhưng chỉ cần cậu Mạc Huy nói một câu, tôi có thể giữ bọn họ không ra khỏi cửa!"
"Không cần." Lâm Mạc Huy xua tay, lạnh lùng nói: “Những người này, dám mơ tưởng vợ của tôi, làm sao tôi có thể buông tha cho bọn họ?"
"Cậu Mạc Huy, cậu muốn làm như thế nào xin cứ việc phân phó!" Trần Phước Nguyên lập tức nói: “Hay là tôi phái người dìm bọn họ xuống sông Hải Dương?"
"Vậy thì quá tiện nghi cho bọn họ rồi." Lâm Mạc Huy nhẹ giọng nói: “Bây giờ là mười giờ rưỡi sáng. Trước bảy giờ tối, tôi muốn bọn họ đều phá sản. Có làm được không?
"Chuyện này..." Trần Phước Nguyên sững sờ, chuyện này độ khó đúng là không thấp.
"Trên Tiểu Quy Nguyên Đan còn có Đại Quy Nguyên Đan, hiệu quả gấp mười lần Tiểu Quy Nguyên Đan." Giọng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166839/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.