Phương Như Nguyệt ngồi cạnh Hứa Thanh Mây, cứ nói liên miên cằn nhằn mãi về việc cô phải liên lạc nhiều hơn với Thôi Nguyên Vũ, như vậy mới có lợi cho việc kinh doanh của gia đình.
Từ đầu đến cuối bà ta đều bỏ qua người con rể Lâm Mạc Huy này, cũng không quan tâm tới cảm nhận của Lâm Mạc Huy chút nào.
Lâm Mạc Huy cũng không mở miệng nói chuyện, sự chú ý của anh chủ yếu đều đang đổ dồn vào Hứa Thanh Mây. Sau khi Hứa Thanh Mây lên xe, lông mày cô luôn nhíu chặt lại, vẻ mặt rất u sầu, từ đầu đến cuối không hề nói một lời.
Cảnh tượng này khiến cho người ta cảm giác dường như cô đang rất bực mình. Trong lòng Lâm Mạc Huy cảm thấy rất đau, anh muốn cô theo mình về nhà, như vậy rất khó chịu sao? Thôi Nguyên Vũ đó quan trọng tới như vậy?
Không bao lâu, mọi người đã đến cổng của khu nhà. Lâm Mạc Huy đi đỗ xe, còn ba người Hứa Thanh Mây thì lên lầu trước.
Cho tới khi Lâm Mạc Huy mang vali về đến cửa, anh lập tức đã nghe thấy giọng nói của Phương Như Nguyệt truyền tới từ trong nhà: "Thanh Mây, bố con nói đúng. Con cùng cái tên Lâm Mạc Huy này thì có thể có tương lai gì chứ?"
"Cả cái thành phố Hải Dương này đều biết cậu ta còn chưa từng chạm tới con. Cho dù hiện tại ly hôn, con vẫn trong sạch. Con cái nhà giàu đều tới theo đuổi con, nhất định có thể tìm được người tốt hơn cậu ta gấp ngàn lần. Tại sao cứ phải treo cổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166823/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.