Ông cụ Phong đóng cửa phòng lại rồi nhìn Lâm Mạc Huy: "Tôi là Hạ Thành Phong, tôi vẫn chưa biết tên của cậu đây?"
"Lâm Mạc Huy."
"Thì ra là cậu Mạc Huy." Ông cụ Phong hít sâu một hơi rồi nhìn Lâm Quế Anh trên giường bệnh, thấp giọng nói: "Cậu Mạc Huy còn có gì cần ông già tôi giúp đỡ không?"
Lâm Mạc Huy im lặng một lát rồi đột nhiên cầm giấy bút trên bàn lên viết một đơn thuốc.
"Ông đi mua giúp tôi chút thuốc." Lâm Mạc Huy đưa tờ đơn thuốc cho ông cụ Phong, đồng thời mở túi ra nhưng chỉ móc ra được vài tờ tiền.
Lâm Mạc Huy không khỏi lúng túng, trên tờ đơn thuốc này có rất nhiều loại thuốc đắt tiền nên nếu muốn mua hết có lẽ cũng mất hơn bảy triệu. Chỉ với chút tiền của anh thì ngay cả số lẻ cũng không đủ.
Ông cụ Phong nhìn ra tình trạng của Lâm Mạc Huy nên vội vàng nhận lấy đơn thuốc rồi run rẩy nói: "Cậu Mạc Huy, ông già tôi đây vẫn có chút tư cách nói chuyện ở Hiệu thuốc Phước Nguyên. Những thuốc này không cần tốn tiền mua!"
Lâm Mạc Huy nhìn ông cụ Phong rồi chậm rãi gật đầu: "Cám ơn ông, nhưng Lâm Mạc Huy tôi từ trước đến nay không để người khác chịu thiệt. Ông mua giúp tôi mỗi loại dược liệu đủ mười phần, tôi đồng ý cho ông giữ đơn thuốc này lại mà dùng!"
Nếu là người bình thường nói với ông cụ Phong lời như vậy thì hoàn toàn chính là bất kính.
Nhưng Lâm Mạc Huy nói ra lời nói này thì ông cụ Phong chỉ cảm thấy đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the/1166819/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.