Mai Truyền Kỳ nghe có tiếng bước chân của hai người đang đến gần mình, chớp chớp đôi mắt dưới lớp mặt nạ, cùng lúc, mùi nước hoa nồng nặc xông vào mũi.
Má ơi, là tên tao bao (lẳng lơ) nào xịt nước hoa nồng như vậy, trong quân đội không cho xịt nước hoa, rốt cuộc là ai dám phạm quân quy?
Tiếng bước chân rất nhanh đi đến chỗ cậu, cũng không dừng lại bao lâu, rồi đi về phía trước, sau đó, âm thanh đã vòng qua phía sau cậu.
Sĩ quan đi sau lưng Phong Tĩnh Đằng, nhìn thấy anh đi qua người thứ tư mặc âu phục màu trắng ở hàng thứ nhất, hơn nữa, chỉ nhìn qua hai lần, liền cất bước đi về phía người thứ năm và người thứ sáu, khóe miệng hơi cong lên.
Kế tiếp, tốc độ nhìn người của Phong Tĩnh Đằng cực kỳ nhanh, ba phút sau, liền đem năm mươi người trên đài nhìn một lần, sau đó, quay lại quan sát thêm một lần nữa, cuối cùng trở lại hàng thứ nhất
Sĩ quan đi phía sau Phong Tĩnh Đằng, nghẹn cười, nhỏ giọng nhắc nhở: “Đại tá nếu nhận ra ai là bạn lữ của ngài, vậy thì trực tiếp hôn lên đi.”
Các binh lính trên thao trường dường như thấy Phong Tĩnh Đằng Các đã xác định được người, lại bắt đầu nhỏ giọng thảo luận.
Phong Tĩnh Đằng híp mắt một cái.
Anh chỉ cần bước lên một bước, người dưới đài lại càng hưng phấn hơn, hơn nữa, có không ít người căng thẳng dùm anh.
Những sĩ quan cấp tá ngồi bên dưới vừa ăn vừa cười vui vẻ nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/3250628/chuong-243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.