Phong Tĩnh Đằng cùng Mai Truyền Kỳ trở lại Mai gia, trong đại sảnh, đám nhóc con của những gia tộc khác đang cố gắng khiến cho Lam Uy vui vẻ.
Lam Uy vẫn trưng ra khuôn mặt nghiêm túc, ý nghĩ muốn đến học viện Vinh Diệu cùng Mai Nguy Hiểm không được chấp nhận.
Dù sao thân phận Vương tử quá tôn quý, hơn nữa cũng không biết có bao nhiêu người muốn tính mạng của Lam Uy, Yaan trung tướng đương nhiên sẽ không đồng ý để cho Lam Uy mỗi ngày đến một nơi không thể đảm bảo được an toàn như trường học để đi học được.
Lam Uy đành phải chờ Mai Nguy Hiểm tan học về mới có thể cùng chơi tiểu Vương phi của mình, chỉ khi nào ở bên cạnh tiểu Vương phi thì nhóc mới có thể lộ ra nụ cười từ nội tâm.
Ở Mai gia nhiều ngày như vậy, những đứa nhỏ khác tự nhiên cũng cảm giác được người mà tiểu Vương tử thích là ai.
Trước yến hội một ngày, bọn nhỏ đều được đón về nhà.
Mai Truyền Kỳ cuối cùng cũng được thở phào nhẹ nhõm, cậu không cần làm bảo mẫu trông đám trẻ con này nữa.
Lam Uy cũng vô cùng cao hứng, giờ đây nhóc có thể chơi cùng tiểu Vương phi nhà mình rồi, thế nhưng vẫn còn hai nhiệm vụ quan trọng đang chờ phía sau, ví dụ như…
“Nguy Nguy, em có thích Bản Vương không?”
Mai Nguy Hiểm không chút do dự trả lời: “Thích.”
Lam Uy vừa nghe, trong mắt nhiễm ý cười, khóe miệng khẽ gợi lên, ngay sau đó liền nghe thấy một giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/3250610/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.