Mai Truyền Kỳ nhìn đám nhỏ đang ăn trên bàn có chút bất lực: “Nếu anh biết mấy ngày này chúng tôi đã làm gì, hẳn cũng biết tôi bị bọn nhóc này vần qua vần lại sắp không còn ra hình người nữa rồi.”
Phong Tĩnh Đằng khẽ cười một tiếng, hôn lên khóe miệng Mai Truyền Kỳ một cái: “Yên tâm, chờ thêm mấy ngày, sau khi tiểu vương tử tuyển Vương phi xong, tụi nó cũng chẳng ở lại Mai gia nữa đâu.”
Mai Truyền Kỳ dùng khuỷu tay thụi một phát vào ngực, trừng mắt một cái: “Làm gì thế, ở đây đang có trẻ con đấy.”
Phong Tĩnh Đằng quay đầu vừa thấy một đám nhỏ ngồi trên bàn dùng bữa, đang dùng vẻ mặt tò mò nhìn đôi phu phu bọn họ thân thiết, mỉm cười nói: “Đây là anh đang dạy chúng nó cách thức theo đuổi tiểu vương tử.”
“Này này, anh đừng có mà dạy hư, đến lúc đó bọn nhỏ vì muốn thân cận tiểu vương tử lại ẩu đả là mệt lắm.”
Phong Tĩnh Đằng cười thành tiếng.
“Đại thiếu gia.”
Lúc này, quản gia cầm một tấm thiệp mời màu đi tới: “Đại thiếu gia, có người đưa thiệp mời cho ngài.”
“Là ai đưa tới nhỉ?” Mai Truyền Kỳ nghi hoặc nhận lấy tấm thiệp màu đỏ: “Tôi vừa trở về được hai ngày, sao đã có người gửi thiệp mời rồi?”
Cậu mở ra xem, là Ti Kiếm Đường và Phỉ Cẩm gửi thiệp mời trăm ngày của con bọn họ, tối ngày mai tại nhà hàng Noãn Dương.
Mai Truyền Kỳ nhìn ngày ghi trên thiệp mời, trong lòng cảm thán thời gian trôi qua thật nhanh.
Ngày đó Phỉ Cẩm nói gã đã mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/1332280/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.