Mai Truyền Kỳ nháy mắt một cái.
Ha ha!
Vừa rồi không nghe lầm chớ?
Cậu là ba vợ tương lai của tiểu vương tử Gehida tinh cầu?
Lam Uy tiểu vương tử là con rể tương lai của mình!?
Mịa nó!
Cậu phản đối!
Cậu tuyệt đối không đồng ý nhi tử lấy chồng, hơn nữa, còn gả đến nơi xa xôi như vậy.
Mai Truyền Kỳ lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn những người khác nói: “Ta muốn đuổi tiểu vương tử về chỗ Thanh Hồng, vẫn còn kịp đi?”
Các binh lính liếc nhìn cậu.
Ô Lãng buồn cười vỗ vỗ vai Mai Truyền Kỳ.
Lam Uy tiểu vương tử im lặng lấy tấm hình trong túi ra, lẳng lặng nhìn, hai mắt không hề gợn sóng dần nổi lên ý cười.
Binh lính gần đó chú ý đến sự thay đổi của tiểu vương tử, không hẹn mà cùng nghiêng mắt lén nhìn bức ảnh trong tay đứa nhỏ.
Bên trong ảnh chụp là một bé trai với cùng tinh xảo đáng yêu, mặc y phục màu trắng, mái tóc ngắn màu đay lập loè tỏa sáng dưới ánh mặt trời, giống như một tiểu thiên sứ nghịch ngợm, đôi mắt giảo hoạt tràn đầy ý cười.
Mai Truyền Kỳ thấy đứa nhỏ trong hình không phải con mình thì còn có thể là ai.
Ánh mắt co rút mạnh mẽ.
Tiểu vương tử này, lại mang theo ảnh chụp con minh bên người.
“Vương phi của Bản vương.” Lam Uy tiểu vương tử trực tiếp bỏ bớt hai chữ ‘Tương lai’.
Mai Truyền Kỳ nghe nói như thế, suýt nữa nhảy lên bóp chết tên tiểu tử thúi này.
“Khụ khụ.” Ô Lãng khổ cực nín cười: “Tiểu Vương phi, lớn lên … A…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/1332274/chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.