Sau khi Mai Truyền Kỳ nghe xong, cậu rơi vào trầm tư.
Tuy cậu rất muốn nhanh chóng kiếm đủ công huân để thăng cấp, nhưng cậu cũng phải vì tính mạng của mình mà suy nghĩ.
Mai Truyền Kỳ lại cẩn thận ngẫm một hồi, quyết định trước mắt cứ đi đến phòng hội nghị, xem tình huống rồi quyết định mình có nắm chắc cứu được con tin an toàn ra ngoài hay không.
Cậu nhanh chóng xuống giường, nhìn Ô Lãng trên giường đối diện cũng nhảy xuống.
Mai Truyền Kỳ nhìn Ô Lãng, không nói gì, trực tiếp đi tới cửa.
Chu Hồng thấy bọn họ mở cửa phòng, liền vội hỏi: “Mai Truyền Kỳ, các ngươi sẽ không phải là muốn nhận nhiệm vụ này chứ?”
Hai người đến trước cửa không lên tiếng, trực tiếp rời phòng.
“Trời ạ, nhiệm vụ đầu tiên cứ như vậy vội vã đi chịu chết.”
Lưu Thăng nhướng mày: “Nhiệm vụ nguy hiểm như thế, Mai Truyền Kỳ cũng dám nhận, thật sự không giống hạng người nhát gan như trên tinh võng nói.”
Chu Hồng nhíu mày: “E rằng chuyện Mai Truyền Kỳ chạy trốn trên chiến trường là một chuyện, trong đó nhất định có nội tình mà chúng ta không biết.”
Lưu Thăng lắc đầu, thở dài: “Hy vọng bọn họ có thể an toàn trở về.”
Mai Truyền Kỳ cùng Ô Lãng đi ra khỏi phòng, hỏi lính tuần tra mới biết phòng hội nghị nằm trên tầng cao nhất, hai người cùng nhau lên lầu.
Trên đường, gặp được mấy chục người cũng đi tới phòng hội nghị, thông qua kiểm tra của từng tầng, cuối cùng cũng đã đến nơi.
Lính gác cửa thấy có binh lính đến báo danh, ấn vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/1332270/chuong-211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.