Phong Tĩnh Đằng đứng yên trước phòng thật lâu.
Anh biết mình vô cùng sốt ruột muốn tìm được Mai Truyền Kỳ, thế nhưng khi biết cậu đang trong phòng, anh lại do dự.
Anh sợ nếu mình đi vào sẽ đối diện với khuôn mặt giận dữ, cũng sợ Mai Truyền Kỳ sẽ lạnh nhạt bảo anh cút đi, càng sợ cậu muốn ly hôn với mình.
“Cha, người có phải đang lo lắng bộ dạng lúc này của người quá xấu, cho nên không dám vào gặp ba ba không?” Mai Nguy Hiểm tuy thông minh, thế nhưng không hiểu tâm tư phức tạp của người lớn, nhìn thấy Phong Tĩnh Đằng không đi vào, chỉ cho là anh đang lo lắng bộ dạng này của mình không dám đi gặp người khác.
Phong Tĩnh Đằng: “…”
Anh biết mình lúc này rất tồi tệ, hai ngày nay vì lo đi tìm Mai Truyền Kỳ, làm sao còn lo lắng vẻ bề ngoài nữa.
Liên Trạch Dương cười to một tiếng.
Nếu như không phải Phong Tĩnh Đằng mang dáng vẻ này lại đây, mà là khuôn mặt tươi cười rạng rỡ chạy đến tìm Mai Truyền Kỳ, hắn xác định sẽ không đem Mai Truyền Kỳ đưa lưng về phía hắn nằm ở trên giường nghịch thông tấn khí, trong lòng trở nên kích động.
Mai Truyền Kỳ đều đặt sự chú ý lên máy truyền tin, căn bản không biết có người đẩy cửa đi tới.
Cậu thở phì phì trừng thông tấn khí không có động tĩnh gì, âm thầm nói: “Sao lại không gọi nữa? Gọi thêm mấy lần, nói không chừng tôi sẽ nhận máy.”
Phong Tĩnh Đằng sắp đi đến giường, nghe rõ Mai Truyền Kỳ cằn nhằn, sợ sệt lo lắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/1332245/chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.