Mai Truyền Kỳ giận dữ rời khỏi ghế lô, dẫn đứa nhỏ trực tiếp vào thang máy dành riêng cho tổng tài lên thẳng tầng 100.
Thư ký thấy người ra khỏi thang máy chuyên dụng của tổng tài, tò mò nhìn thì thấy đúng là hài tử bảo bối của tổng tài, nào dám ngăn cản, lập tức gọi nội tuyến báo cáo: “Tổng tài, Mai gia Đại thiếu gia cùng Mai gia tiểu tiểu thiếu gia đến.”
Liên Trạch Dương suốt đêm ký văn kiện nghe Mai Truyền Kỳ cùng Mai Nguy Hiểm đã trễ rồi mà còn đến đây, trong lòng nghi hoặc: “Cho bọn họ vào đi.”
Thư ký tự mình mở cửa cho Mai Truyền Kỳ cùng Mai Nguy Hiểm vào, sau đó chuẩn bị hoa quả và bánh ngọt cho họ rồi rời khỏi văn phòng.
“Đã trễ thế này mà còn tới tìm tôi sao?”
Liên Trạch Dương thấy Mai Truyền Kỳ xụ mặt không nói lời nào, hơn nữa, trong mắt tràn ngập lửa giận, vừa thấy liền biết Mai Truyền Kỳ nhất định là có chuyện.
Hắn để văn kiện xuống, đứng dậy ngồi đến bên cạnh Mai Truyền Kỳ: “Làm sao vậy?”
Không lẽ cãi nhau với Phong Tĩnh Đằng?
Nhưng mấy ngày trước, Giản Dực còn nhắn tin tới nói Truyền Kỳ cùng Phong thượng tá rốt cục cũng lăn giường, vừa mới qua mấy ngày liền cãi nhau?
Mai Truyền Kỳ phẫn nộ: “Tôi muốn đánh người.”
Cậu bây giờ rất muốn tìm người đánh một trận để phát tiết lửa giận.
Liên Trạch Dương nhướng mày: “Tôi không phải là đối thủ của cậu, không thì tôi sẽ kêu bảo vệ của tôi đánh với cậu một trận?”
Bất quá, mười tên bảo tiêu không cầm cự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/1332242/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.