An Tư về phòng lấy đồ chơi cho đứa nhỏ rồi quay trở lại đại sảnh, không thấy Mai Truyền Kỳ và Mai Nguy Hiểm đâu, nghi hoặc hướng Mai Phi Trần đang chơi cờ cùng Phong Tĩnh Đằng hỏi: “Truyền Kỳ cùng Nguy Nguy đâu rồi?”
Phong Tĩnh Đằng ngẩng đầu nhìn vẻ mặt quan tâm của An Tư nói: “Thân thể Nguy Nguy không thoải mái, Truyền Kỳ liền dẫn thằng bé về phòng nghỉ ngơi rồi.”
“Không thoải mái?” An Tư sững sốt.
Mới vừa rồi còn thấy đứa nhỏ tung tăng nhảy nhót, sao lại đột nhiên không thoải mái?
An Tư không yên tâm xoay người lên lầu hai.
Phong Tĩnh Đằng nhìn bóng lưng An Tư, không nhanh không chậm lấy thông tấn khí ra truyền tin.
Mai Phi Trần ngồi đối diện nhàn nhạt nhìn thông tấn khí trong tay Phong Tĩnh Đằng: “Các ngươi đang làm gì đấy?”
Phong Tĩnh Đằng cẩn thận thu thông tấn khí, ý vị thâm trường cong môi: “Làm chuyện trong lòng lão tổ tông vẫn luôn muốn làm.”
Mai Phi Trần sâu sắc liếc anh một cái, không nói gì, tiếp tục chơi cờ.
An Tư lên lầu hai, nhìn trong phòng Nguy Nguy không đóng kín cửa, liền đi tới, lại nghe được Mai Nguy Hiểm khổ sở hỏi: “Ba ba, tai mèo trên đầu con có phải là không có cách nào biến mất được ư?”
Tai mèo?
An Tư nghi hoặc đi tới cửa, liền thấy Mai Truyền Kỳ đưa lưng về phía cửa ngồi ở mép giường, an ủi Mai Nguy Hiểm: “Sẽ không, ba ba nhất định sẽ nghĩ biện pháp giúp con thu hồi lỗ tai.” (Edit by Thỏ Siu Nhơn)
Mai Truyền Kỳ xoa đầu đứa bé, sau đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/1332238/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.