Phong Tĩnh Đằng cùng Mai Truyền Kỳ ngồi vào cơ giáp của mình, kết nối thông tấn khí, liền nghe trong thông tấn khí truyền ra âm thanh sôi nổi khiếp sợ.
Giản Dực ngồi trong cơ giáp thương của Mai Truyền Kỳ nghe âm thanh khó tin của đám binh lính, buồn cười nói: “Cậu dọa bọn họ rồi kìa.”
Mai Truyền Kỳ bất đắc dĩ: “Vốn tôi không nghĩ sẽ bại lộ thân phận nhanh như vậy, nếu chuyện này truyền ra trước khi vào quân đội, sau đó cũng đừng nghĩ vào được.”
Nếu như cậu không dùng cơ giáp, vạn nhất sắp tới gặp nguy hiểm, cậu muốn giúp cũng không giúp được, chỉ có thể trơ mắt nhìn những người khác bị thương.
Hơn nữa, người muốn tìm thảo dược là cậu, cậu không thể vì che giấu thân phận, ngồi nhìn các binh sĩ vì cha con cậu liều mạng cùng cao cấp dị thú.
Trong máy truyền tin Tề Cư từ tốn nói: “Muốn biết bạn lữ Thượng tá có phải là ‘Truyền Kỳ’ hay không, trực tiếp hỏi Thượng tá đi, chỉ có ngài ấy mới cho cậu đáp án mong muốn.”
Nghe nói như thế, các binh sĩ giống như bị xì hơi, không ai dám tìm chết.
“Ở chỗ nguy hiểm như vậy còn thảo luận thân phận người khác, có phải là không muốn sống nữa hay không? Chỉ mới thả lỏng một ngày, liền mất cảnh giác như vậy, trở lại quân đội, mỗi người phạt chạy 50 vòng, nằm sấp chống tay một ngàn cái.” Giọng quát chói tai đột nhiên vang lên.
“Vâng.” Các binh sĩ nghe Phong Tĩnh Đằng nói, không dám lên tiếng nữa.
Vừa nãy bọn họ cũng bởi vì quá khiếp sợ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/1332229/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.