Ba người vào thang máy lên lầu hai, cửa thang máy vừa mở, liền nghe tiếng cười đùa, vô cùng phóng khoáng, chỉ nghe tiếng cười thôi cũng có thể cảm nhận người này tính tình vô cùng thẳng thắn.
Mai Truyền Kỳ thấy bốn người có dung mạo giống hệt nhau đang ngồi trên ghế, quần áo cũng giống nhau, nếu không phải trên đầu cạo thành kiểu tóc số 1, 2, 3, 4 để phân biệt, căn bản là không có cách nào nhận ra ai là ai trong bốn người này.
Phong Tĩnh Đằng bắt đầu giới thiệu từ người bên trái cho Mai Truyền Kỳ và Giản Dực, “Bọn họ là Số Một, Số Hai, Số Ba, Số Bốn.”
Mai Truyền Kỳ có chút câm nín: “Đây là tên hay là biệt hiệu?”
“Là tên, năm đó phụ thân bọn họ lười đặt tên, liền dùng số 1, 2, 3, 4 để thay thế.” Phong Tĩnh Đằng cười lại cùng đám người Số một giới thiệu Mai Truyền Kỳ và Giản Dực, sau đó lại nói với cậu: “Số Một là thợ chụp ảnh, Số Hai là người quay phim, Số Ba là chuyên gia trang điểm, Số Bốn là người phụ trách trang phục, mười người ngồi phía trước cửa sổ là trợ thủ của bọn họ.”
Nhóm trợ thủ nghe Phong Tĩnh Đằng nhắc tới bọn họ, nhanh chóng nhiệt tình phất tay chào hỏi Mai Truyền Kỳ.
Mai Truyền Kỳ cùng Giản Dực ngạc nhiên cười bắt tay với số 1, 2, 3, 4, trong đầu toàn là sương mù mờ mịt.
Mục đích bọn họ tiến vào Vô Cảnh sâm lâm là muốn tìm thảo dược, tại sao lại dẫn theo thợ chụp ảnh, rồi cả chuyên gia trang điểm, giống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/1332226/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.