Phong Tĩnh Đằng thu hồi ánh mắt, nghi hoặc quay đầu nhìn Mai Truyền Kỳ: “83 lần gì?”
“Nguy Nguy từ khi rời giường đến mới vừa xuống xe, thằng bé tổng cộng kêu cha 83 lần.” Mai Truyền Kỳ dừng một chút, lại nói: “Baba kêu 7 lần.”
Phong Tĩnh Đằng buồn cười ra tiếng: “Ghen tị ư?”
“Không ghen được sao?” Mai Truyền Kỳ mất hứng hừ một tiếng, lên xe huyền phù bay khỏi học viện Vinh Diệu.
Trên đường đi tìm Giản Dực, Phong Tĩnh Đằng đột nhiên kêu lên: “Truyền Kỳ!”
“Hả?” Mai Truyền Kỳ quay đầu, liền thấy Phong Tĩnh Đằng mỉm cười nhìn mình: “Làm sao vậy?”
Phong Tĩnh Đằng cười không nói.
Mai Truyền Kỳ nghi hoặc quay đầu lại, lại nghe anh kêu lên: “Truyền Kỳ!”
“Có chuyện liền nói.”
“Truyền Kỳ.”
Mai Truyền Kỳ lườm anh một cái.
“Truyền Kỳ.”
“Phong Tĩnh Đằng, anh đang ngứa đòn hử.”
Phong Tĩnh Đằng nhìn cậu như muốn nhảy lên, cười nói: “Không phải là em ghen thằng bé gọi em quá ít sao? Hiện tại tôi thay con trai chúng ta trả nợ, vừa rồi kêu bốn lần, đúng không? Thêm lúc trước bảy lần, vậy là mười một lần, còn phải gọi thêm 72 lần nữa.” (Edit by Thỏ Siu Nhơn)
“Đứa nhỏ gọi tôi là baba, còn anh thì gọi Truyền Kỳ, làm sao trả nợ được đây? Có bản lĩnh anh cũng gọi tôi là baba đi.” Mai Truyền Kỳ tưởng tượng bộ dạng Phong Tĩnh Đằng gọi mình là baba, cười ha ha: “Đến đây, gọi baba nào.”
Phong Tĩnh Đằng nhướn nhướn mày: “Làm sao không thể hoàn trả món nợ này, lúc tôi gọi Truyền Kỳ thời điểm so với đứa nhỏ gọi baba còn tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/1332223/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.