Lư Côn, Tề Cư, Chu Cát, Mã Vĩ, Nguyên Phong nhìn nhau một cái, không lên tiếng.
Uông Cường, Chu Đa Bảo, Trương Thích Uy, Tô Mộc Khải, Phương Vũ Tinh liếc mắt nhìn nhau, lặng lẽ lấy tay ngươi đẩy đẩy ta, ta đẩy đẩy ngươi, một bộ có lời muốn nói.
Phong Tĩnh Đằng nghiêm khắc đảo mắt nhìn qua mười người, vừa nhìn liền biết là ai đang giận dỗi.
“Phương Vũ Tinh, nói!”
Phương Vũ Tinh bị điểm tên, do dự một chút, mới đứng ra nói: “Báo cáo thượng tá, chúng tôi bất mãn vì Chu Cát dùng thủ đoạn hèn hạ khiến Tô Mộc Khải bị mất quyền thi đấu.”
Mai Truyền Kỳ nghe thế, khóe miệng khẽ cong.
Cậu cùng đám người Chu Cát thời gian ở chung tuy không dài, nhưng đều biết bọn họ có bao nhiêu chính trực, có thể dùng thủ đoạn thắng được trận đấu, xem như là bọn họ cũng biết nghe lời của mình.
Phong Tĩnh Đằng nhướn nhướn mày.
“Tô Mộc Khải, cậu nói xem Chu Cát làm sao khiến cậu bị mất quyền thi đấu?”
Tô Mộc Khải đem chuyện lúc trước nói một lần.
Phong Tĩnh Đằng im lặng quay đầu nhìn Mai Truyền Kỳ bên cạnh.
Thực sự khá lắm!
Chỉ một giờ ngắn ngủi trong phòng, lại có thể khiến thủ hạ của mình nghe lời. (Edit by Thỏ Siu Nhơn)
Tô Mộc Khải nói xong sự tình, lập tức kêu oan: “Tôi cảm thấy thi đấu như vậy rất không công bằng.”
Phong Tĩnh Đằng vẫn ung dung nhìn hắn: “Vậy nói thử xem cái gì gọi là thi đấu công bằng?”
Tô Mộc Khải mím môi im lặng.
Phong Tĩnh Đằng thay hắn nói tiếp: “Có phải là trong lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ky-phu-nhan/1332205/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.