Vương phi Phyllis nhìn con trai tỉnh dậy vừa vui mừng, vừa tức giận, so với lo lắng khi chưa tỉnh, cảm xúc lại xảy ra thay đổi vi diệu, “Ta thấy con ở bên ngoài thôn quê hồ đồ, giường mình cũng không biết, đến không tồi, vẫn còn biết ta là mẹ con, hừ, chính con nói, lần này là chuyện gì xảy ra?”
Sắc mặt Lam Dã Metheus khẽ thay đổi thành lúng túng, ngồi dậy, nịnh nọt nói với vương phi Phyllis: “Mẹ, làm sao con có thể quên người, trong cảm nhận của con, người là vĩ đại nhất, coi như con quên toàn bộ thế giới, con cũng sẽ nhận ra mẹ vĩ đại nhất của con, người đừng tức giận với con trai! Có được không? Thật ra lúc này không có chuyện gì, chỉ là đúng dịp đụng phải một vị đạo sĩ, bản lĩnh cao hơn con một chút, cho nên không chạy trốn.” Khi nói chuyện một đôi tay thuận tiện vòng qua eo của vương phi Phyllis.
Vương phi Phylis nhìn con trai ôm mình trước mắt, vừa vui mừng, vừa bất mãn: “Hừ, lần này đừng tưởng rằng nói vài câu dễ nghe là ta có thể tha cho con, gì mà bản lĩnh cao hơn con một chút, quả thực là nói láo, cao hơn con một chút sẽ phá huỷ được ngọc bài phòng thân ta đưa cho con, đây là năm người chú của con hợp lực làm ra, đừng tưởng rằng một con mèo con chó con đều có thể tuỳ tiện phá huỷ. Lần này nếu không phải chúng ta cảm ứng được ngọc bài bị huỷ, cho nên vội vàng đến mang con về, chú Thuấn Lam của con, vì đang không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ki-nuoc-mat-mau/115132/quyen-2-chuong-2-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.