Trời đất thưở sơ khai, một mảnh hỗn độn. Tương truyền có Bàn Cổ đại đế dùng phép thần thông khai thiên lập địa mới có thế gian vạn vật và nơi sinh sống của chúng. Lại tương truyền có Nữ Oa lấy bùn đất dẫn linh khí tạo thành thân thể người vẩn đục, thanh lọc hồn. Nề hà thế nhân bản chất hồ đồ, dù có chí lớn, tâm nguyện lớn, đại hiền đại đức, cũng không thể miễn đi sinh lão bệnh tử. Không thể làm gì được.
Nhưng thế sự vô thường, trí tuệ giả (người thông minh) luôn tìm kiếm đường đi khác, tiến dần từng bước, hấp thụ linh khí đất trời bằng thân thể vẩn đục, đúc lại thân hình, lợi dùng nguồn linh khí ấy bỏ đi thân thể phàm trần, đạt tới cảnh giới không già không chết. Sống cùng trời đất, sáng cùng nhật nguyệt. Người đời sau mỗi khi nhớ tới đều cung kính cúng bái.
Người theo đạo Phật lại biết đến vị thần gọi là ‘Thượng đế’, giống hệt như Bàn Cổ đại đế trên đất Trung chúng ta. Ai đúng ai sai khó nói, nhưng đều là người có năng lực thoát khỏi sống chết, dưới trướng họ là đông đảo thiện nam tín nữ. Ngoài các vị thần đó, thế nhân không hề hay biết còn có bộ tộc hút máu, chắc do năng lực không đủ, trước sau không thể hoàn thành chuyển hóa thân thể, chỉ có thể ở lại nhân gian, sống nơi không ai hay, giấu tài để ngày khác có thể công đức viên mãn.
Bãi bể nương dâu, nhân thế thay đổi. Trải qua trăm ngàn năm, người trên đời đã dần dần quên lãng tổ tiên có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truyen-ki-nuoc-mat-mau/115126/quyen-1-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.