Edit: Miêu|Sắc Xanh Lam
Lục Dao đưa tay bọc lấy bàn tay nhỏ lành lạnh hơi run run của Thiên Phán, cùng cô mở ra hộp vải nhung, nhìn viên kim cương rực rỡ lóa mắt kia, đáp: "Người khác đều cho rằng anh là người trẻ ngạo mạn, thuận buồm xuôi gió, lại rất ít ai nói đến những năm tháng ngày ấy, anh đối mặt với bao nhiêu suy sụp và khốn đốn. Anh mất đi cha mẹ từ nhỏ, lớn lên lại mất người duy nhất yêu thương anh, chăm sóc anh từ thuở còn thơ là bà ngoại. Mặc dù sống không thiếu thốn, nhưng trong lòng anh lại không có ai để dựa vào. Anh từng sa đọa, cũng từng không chấp nhận nổi mình, nhưng bất kể anh thê thảm đến cỡ nào, cũng chỉ có em chưa bao giờ rời bỏ anh, vẫn luôn ở lại làm bạn với anh."
Lục Dao nói đến đây thì tạm dừng một chút, ngẩng đầu lên nhìn chăm chú Thiên Phán: "Phán Phán cũng hiểu rõ, ngay từ đầu anh cũng không cho rằng mình thích em, vậy nên anh cũng từng tự hỏi, anh đối với em là cảm kích, hay là thói quen, cũng từng nghĩ tới nếu để tốt cho em, anh có nên chặt đứt mối quan hệ này với em không, anh không thể làm chậm trễ tương lai em được.
Edit by sacxanhlam, posted only on wattpad.
Nhưng sau đó anh lại dần phát hiện, anh không thể rời khỏi em. Chỉ có khi em ở bên cạnh anh, anh mới có dũng khí đối mặt với tất cả, mới cảm thấy tất cả sự nỗ lực mình bỏ ra là có nghĩa."
Nói đến đây, anh trầm mặc nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truy/231850/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.