Đới Húc không chút dị nghị, gật đầu rồi theo Bạch Tử Duyệt xuống lầu, để lại một mình Phương Viên ở trong nhà hơn nửa tiếng. Phương Viên ngồi trong phòng khách đối diện với laptop, nói đúng hơn là mình đồng hồ trên góc laptop, chưa từng thấy thời gian trôi qua chậm như vậy.
Từ đây xuống dưới chung cư cùng lắm chỉ mất năm phút, giờ này không khó bắt xe, lâu như vậy còn chưa về, xem ra đúng là có chuyện muốn nói. Phương Viên hụt hẫng nghĩ.
Hơn nửa tiếng sau, ngoài hàng lang cuối cùng cũng có tiếng động, Phương Viên mở cửa, thấy Phương Viên ôm máy tính ngơ ngác ngồi trước sô pha, vừa cởi áo khoác vừa hỏi: "Đang chờ tôi hả? Qua đây, tối nay tôi nhất định sẽ giúp xem xử lý chuyện mật mã."
Tâm trạng của Phương Viên tệ đến cực điểm, nhất là khi Đới Húc coi như không có chuyện gì, cô càng tức giận, dù biết bản thân không có lập trường như vậy nhưng hiện tại cô hoàn toàn không rảnh cân nhắc những việc đó, thậm chí còn không muốn nói nhiều, sợ một khi lên tiếng, chính mình sẽ nói ra những lời ngốc nghếch.
"Thế anh làm đi, em mệt rồi, muốn đi ngủ sớm." Cô rầu rĩ đứng dậy, đóng laptop, mặt không cảm xúc đi ngang qua người Đới Húc, vào nhà vệ sinh chải răng rửa mặt, sau đó về phòng.
Đới Húc ngẩn ra, dường như có lời muốn nói, nhưng cuối cùng anh vẫn không gọi anh lại, chỉ dùng biểu cảm phức tạp nhìn cửa phòng Phương Viên đóng chặt, sau đó cầm laptop Phương Viên ném
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truy-kich-hung-an/3375168/quyen-5-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.