Mưa tháng sáu như giọt lệ của trời tưới tắm lên cỏ cây hoa lá, nhuộm sắc xanh thấm đẫm cả dương gian. Mà lúc này Phương Hải Đường cũng đã khỏi bệnh, nàng ngồi trên xích đu trong biệt uyển đung đưa chân nhỏ, mặt nàng hơi ngẩng lên hít thở thanh trong không khí vừa mới dứt mưa. Vẫn như thường lệ vận một thân bạch y, màu sắc thuần túy yêu thích của mình, mặc dù gò má vẫn là nhợt nhạt thiếu huyết nhưng biểu tình hôm nay có thêm mấy phần tươi tắn.
Lá xanh trên cành còn đọng nước theo cơn gió khẽ đung đưa đánh rơi mấy giọt lành lạnh xuống trán nàng, Phương Hải Đường khép hờ mi mắt, từ từ cảm nhận giọt nước lăn xuống sóng mũi, trong lòng khoan khoái khó tả, muốn đem tất thảy hương sắc mùa Hạ thâu vào tầm tay.
Chợt đâu sau lưng có tiếng đánh động, giật mình quay ngoắt lại thì thấy Phàn Phù Dung đang ở đó, trên tay còn cầm giỏ tre đựng đầy rau củ quả. Nhận thấy Phương Hải Đường đang nhíu mắt nhìn mình, Phàn Phù Dung mở lời giải thích:
"Quản gia kêu ta mang những thứ này vào bếp, vô tình đi ngang không cố ý quấy rầy biểu muội."
Phương Hải Đường môi nhạt cong lên bật ra tiếng cười khinh miệt:
"Tiểu tiện nhân, bổn quận chúa chức phận cao quý, hai tiếng biểu muội là để tiện nhân như ngươi gọi sao? Ngươi xứng?"
Phàn Phù Dung nghe xong cũng không có phản ứng gì gọi là bất mãn hay dao động, vẫn như trước bình tĩnh đến mức lạ lùng đối diện Phương Hải Đường.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truy-hon-ly-ngu/2881953/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.