Nhị Hùng quá chủ quan vào bản thân nên đánh mất đi bản năng cần có của loài động vật, đó là khứu giác nhạy bén, chỉ đến khi Phương Hải Đường như một cục bông lao ra thần tốc đâm thẳng thanh đoản đao vào bụng hắn thì bấy giờ Nhị Hùng mới phát giác được sự hiện diện của nàng.
Một nhát đao so với sức lực loài gấu dữ xem ra chẳng nhằm nhò gì, hắn gầm lên điên tiết, buông lơi Phàn Phù Dung mà ngược lại chộp lấy Phương Hải Đường. Trong lòng bàn tay hắn, chiếc cổ nhỏ bé của nàng sắp sửa bị bóp nghẹt vỡ vụn đến nơi, trước mắt chỉ thấy gương mặt hung tợn của Nhị Hùng đang dần dần trở nên mờ mịt.
"Hải Đường!"
Phàn Phù Dung kêu lên một tiếng thất thanh gọi tên Phương Hải Đường trong sự bàng hoàng, nàng lúc này một tay đã bị khóa lại, nhận thấy đoản đao vẫn còn cắm sâu nơi ổ bụng Nhị Hùng thì lập tức tận lực rướn người tới, muốn bằng mọi cách rút nó ra. Chiếc còng sắt hoen gỉ cứa vào cổ tay nàng đau điếng, nhưng bất chấp tất cả, bởi lẽ Phương Hải Đường đã ở đây rồi, nàng ấy đang ngàn cân treo sợi tóc, nếu nàng không nhanh chóng động thủ thì biểu muội sẽ táng mạng mất thôi.
Phàn Phù Dung mím môi rướn người, rốt cuộc thành công rút được đoản đao ra khỏi bụng Nhị Hùng, lần nữa khiến hắn đau đớn gầm lên.
"Hải Đường, mau cầm lấy!"
Sắp chết đến nơi, bằng quán tính còn sót lại, Phương Hải Đường giơ tay đón lấy thanh đoản đao đẫm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truy-hon-ly-ngu/2881937/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.