Gió lạnh thổi qua, làn hắc y của kẻ đang đối diện Hằng San phất phơ lay động, nàng cảm tưởng như hắn chỉ là một cơn ảo ảnh mà ngọn gió kia sắp sửa thổi tan đi.
Hai người đứng đối diện nhau hồi lâu, không ai nói với ai lời nào, họ đơn giản chỉ lặng lẽ ngắm nhìn đối phương, vừa thân quen lại vừa xa lạ.
Rốt cuộc, Hằng San là người nhấc bước trước, nàng tiến đến thật gần Nguyên Thế. Hắn không tránh đi, dường như cố tình để cho nàng tùy ý.
Hằng San nâng ngọc thủ chạm lên gương mặt Nguyên Thế, thật nhẹ nhàng vuốt ve từ ánh mắt tới bờ môi, cố gắng tìm kiếm lại bóng hình năm xưa.
Nhưng chỉ có mỗi đôi mắt là giữ nguyên nét cũ không thể đổi thay, còn lại thì...
Tay nàng lạnh quá, lạnh như chính cõi lòng nàng lúc này vậy. Nguyên Thế vẫn chăm chú quan sát nàng, hắn không bỏ lỡ bất cứ cử chỉ nào nơi Hằng San dù chỉ là nhỏ nhặt nhất.
"Nếu Nguyên phu nhân biết chàng lấy da của phu quân nàng thì hậu quả sẽ ra sao nhỉ?"
Hằng San cong lên cánh môi hồng nhuận, ẩn tàng bên trong lời nói có chút ý tứ mong chờ và phấn khích.
"Nàng ấy biết."
"Sao?"
"Yên nhi biết ta là ai."
Nụ cười dần vơi đi, thế chỗ cho nó là biểu cảm vừa ngạc nhiên lại không kém phần nghi hoặc, Hằng San thấp giọng hỏi.
"Từ sau khi chúng ta bị tách khỏi nhau, rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì?"
Hằng San thật sự nghiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truy-hon-ly-ngu/2881926/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.