Chỉ một giây khi cô nhìn thấy gương mặt đó thì toàn thân đều hoảng loạn, cô buông tay lao mình vào lòng sông lạnh lẽo. Trần Chân vừa đặt chân lên thuyền đã thấy cô buông tay ngã xuống lòng sông, hắn sững người. Còn chưa biết xảy ra chuyện gì, bên tai lại truyền đến tiếng kêu của binh lính.
"Vương gia ngã xuống sông rồi, mau mau cứu người."
Trần Chân nhìn về phía cô đang bơi đến cũng lao mình xuống theo. Nước sông lạnh lẽo tối đen như mực, cô dùng hết sức bơi thật nhanh về phía hắn, chỉ thấy hắn chìm xuống càng ngày càng sâu. Trên người hắn mặc một bộ giáp, giáp gặp nước theo trọng lượng mà kéo hắn xuống. Bả vai cô đau nhức, cô cảm nhận được chính mình khi nhảy xuống vai bị một thứ gì đó cắt trúng. Cô cố gắng mở to hai mắt xác định vị trí của hắn, cô bơi nhanh đến nắm lấy tay hắn muốn kéo lên, nhưng mà cả người và giáp quá nặng giống như lôi cả cô xuống, bàn tay nắm hắn sắp tuột mất. Vừa lúc đó Trần Chân ở sau cô bơi đến, cả hai người hai bên kéo được hắn lên khỏi mặt nước. Cô ho khan vài tiếng, nước vào trong mũi trong miệng cả trong tai.
"Mau mang gia vào bờ đi."
Cô và Trần Chân vất vả lôi được hắn lên bờ, phía sau quân của Cao Miền cũng đuổi theo. Khi hai người vào đến bờ lại phát hiện, trên bờ ẩn ẩn trong những bụi rậm bọn họ nhìn thấy quân mai phục. Trần Chân trong lòng đã hiểu, thì ra đây là kế hoạch của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-yen-nhu-mong/2481748/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.