Cầm Nã không hổ danh là chiến mã, rất nhanh liền đuổi kịp Tiểu Linh, hắn vỗ nhẹ trên cổ Cầm Nã, nó hiểu ý chủ nhân mà áp sát vào. Hắn đạp lên lưng Cầm Nã mà phóng qua chỗ của y. Thật may cuối cùng hắn cũng giữ được Thạch trong lòng, nắm lấy dây cương khống chế Tiểu Linh.
Cô không dám mở mắt, càng không dám buông tay, ruột gan sắp lộn tùng phèo lên, đầu óc quay cuồng, cô sợ hãi vô cùng. Khoảnh khắc cô tưởng mình sắp ngã thì cảm giác được vòng tay ấm áp phía sau đang ôm lấy mình. Bây giờ cô mới dám mở mắt, đã nhìn thấy Cầm Nã đang chạy song song với Tiểu Linh, còn Lý Long Mộc từ khi nào đã ngồi sau ôm lấy cô, cô thở phào tựa như vừa dạo một vòng quỷ môn quan.
Cuối cùng ngựa cũng dừng, chân cô nhũn ra không xuống nổi, hắn phải bế cô xuống.
"Ta xin lỗi, ta không nghĩ Tiểu Linh đột nhiên sẽ chạy."
Hắn tự trách mình quá sơ suất, nếu vừa rồi y thật sự xảy ra chuyện hắn sẽ hối hận cả đời.
"Không phải tại huynh đâu, là ta hoảng quá nên đá Tiểu Linh làm nó đau nên nó mới chạy."
Hắn đưa cho cô bình nước, sau đó ngồi bên cạnh để giúp cô bình tĩnh lại. Cuối cùng Lý Long Mộc không cho cô học nữa. Giống y như ba cô ngày trước, vì vậy mà cô 23 tuổi cũng không biết đi xe đạp, không được cô nhất định phải học.
Sau khi đe doạ, làm nũng, giận dỗi cuối cùng Lý Long Mộc cũng đồng ý,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-yen-nhu-mong/2481690/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.