Lúc A Niệm đến Hoa ÂmĐiện tìm Chuyên Húc, Chuyên Húc không có ở đó.
A Niệm thấy Tiểu Lục đangdùng quy khư thủy để rửa bọt nước trên tay, A Niệm xông lên lật tung chậu nước.
Tiểu Lục lui ra sau dựalưng, gác hai chân lên bàn, không thèm để ý tới A Niệm, cười rất là ba lăngnhăng.
A Niệm nhìn hắn chòngchọc, nhìn từ đầu đến chân, lại nhìn từ chân lên đầu, muốn nhìn ra xem cái đồđáng chết vô lại này có chỗ nào tốt. Đêm qua, nàng đi tìm phụ vương tố cáo, kểlể kỹ càng từng hành vi đáng ghét bỉ ổi của Tiểu Lục, phụ vương lại nói TiểuLục không muốn tổn thương nàng, bảo nàng không được gây phiền phức cho Tiểu Lụcnữa. Nàng ấm ức muốn chết, khóc thút thít nghẹn ngào nói cho phụ vương Tiểu Lụctừng sờ loạn mình, vốn tưởng phụ vương sẽ giận dữ, chẳng ngờ phụ vương khôngchỉ không giận, mà ngược lại còn mang nụ cười kỳ lạ, phụ vương an ủi nàng, “Chờthêm một thời gian, phụ vương sẽ tuyên bố một việc, khi đó con sẽ không để ýnữa.”
Từ lúc A Niệm đi ra cungđiện của phụ vương, cả đầu đều là những lời của phụ vương, qua một thời gian sẽkhông để ý nữa, một cô gái tại sao lại không để ý đàn ông sờ soạng mình? Vậythì đương nhiên là… Người đàn ông đó biến thành phu quân của nàng ta.
A Niệm cảm thấy mình muốnđiên lên! Tự nói với mình rằng không thể, tuyệt đối không thể! Nhưng mà —— đólà phụ vương, xưa nay không cần xuất thân dòng dõi huyết thống, dốc sức đề bạtđệ tử bần hàn Yêu tộc đê tiện, Tuấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tuong-tu/30189/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.