Editor Phương Thủy
Cố Nam Châu trở lại nhà Bạch Hoa đón Cố Đồi về, Thẩm Trại Hoa và Tiểu Thụ đã chuẩn bị xong hành lý, đang ngồi chờ trong nhà. Cố Đồi không biết sáng nay xảy ra chuyện hết, cậu bé chỉ mơ hồ cảm thấy nặng nề như bị núi đè nhưng không biết là tại sao.
Không ai nói lời nào, thời gian như ngưng đọng. Trong lúc Thẩm Trại Hoa vào bếp nấu cơm, chuẩn bị lương khô, mấy người ở ngoài cũng chỉ là ngồi im, chờ trời tối. Cố Đồi bị không khí nghiêm trọng này làm cho sợ hãi không dám thở mạnh, cuối cùng lấy hết can đảm, nhỏ giọng hỏi Cố Nam Châu: "Phụ thân, chúng ta chuẩn bị đi đâu? Ở cùng Trại Hoa tỷ tỷ à?"
Cố Nam Châu xoa đầu Cố Đồi, biết được trong lòng cậu thấp thỏm, giọng cực nhẹ "Ừ, chúng ta chuyển sang nơi khác ở, ở cùng với Tiểu Thụ."
Cuối cùng trời cũng tối. Mặt trời vừa lặn, bóng tối bao phủ toàn bộ. Thẩm Trại Hoa thổi tắt ngọn đèn dầu trên bàn, đưa hành lý cho Cố Nam Châu, nói: "Đi thôi."
Bước ra khỏi cửa, ánh trăng mờ ảo lúc sáng lúc tối nhìn không rõ con đường phía trước. Gió đêm thổi qua, mát lạnh.
Thẩm Trại Hoa đột nhiên nói: "Đi tới nhà Khâu nãi nãi trước đi, nói với bà một tiếng, người già hay suy nghĩ, không nói ta sợ bà lo lắng." Cố Nam Châu gật đầu, cõng Cố Đồi, yên lặng đi sau nàng.
Nhà Khâu nãi nãi đã tối om om, Thẩm Trại Hoa khẽ gõ nhẹ cửa, trong nhà có tiếng vọng ra: "Ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-thon-la-doa-kieu-hoa/2062357/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.