Đối với một cuộc chiến tranh khổng lồ như thế mà nói, đánh đến một vạn năm cũng không vấn đề gì, dù sao tiềm lực chiến tranh của hai ben chúng ta rất lớn, có sự tham gia hỗ trợ của mấy ngàn vị diện lớn nhỏ, chúng ta hoàn toàn có thể chịu đựng được tiêu hao như vậy.
Nhưng mà, bần đạo không hề muốn đánh lâu dài với điểu nhân, bởi vì thiên sứ tộc tổng cộng chiếm giữ hơn trăm cái vị diện thần giới, hiện tại sau khi bị chúng ta đánh chiếm mười lăm cái, thì vẫn còn lại tám chín chục cái, còn chúng ta thì sao chứ? Thái Thản tộc nguyên bản cũng chỉ có mười mấy cái, tính cả mười lăm cái chúng ta mới chiếm được, cùng với vị diện của Đại Địa mẫu thần và hai nhà Phật Đạo, chúng ta tổng cộng cũng chỉ có khoảng ba mươi cái vị diện thần giới, so sánh địa bàn chiếm giữ giữa hai bên, chúng ta hoàn toàn rơi vào hạ phong.
Chiến tranh quy mô lớn kiểu này chính là liều mạng tiêu hao, địa bàn kém hơn so với người ta cũng mang ý nghĩa là dân cư, hậu cần, tài lực, quân số vân vân hết thảy không so được. Dưới tình huống như vậy, chúng ta hoàn toàn không có tư cách cùng điểu nhân liều mạng tiêu hao.
Cho nên, đối với chúng ta mà nói, nếu trận chiến tranh này không thể trong vòng trăm năm phân ra thắng bại, chúng ta chỉ sợ cũng rất khó lại có cơ hội xoay người. Đương nhiên, ý của ta không phải nói sau trăm năm, chúng ta tất bại, chỉ là cơ hội thắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/773038/chuong-795.html