Xích Tuyết bị ta mắng một câu cũng không nói nên lời.
Bần đạo mắng đủ rồi mới tiếp tục hỏi: "Tại sao ngươi lại chứa chấp Ba Đa Lạp?"
"Bởi vì Ba Đa Lạp có thiên phú rất cao, đừng xem hắn ngu ngốc, thân thể của hắn quả thực là trời sinh dành cho chiến đấu. Hắn vừa ra đời đã có tám cánh tay, trời sinh thần lực, mặt khác thân thể hắn tu luyện đấu khí tương đối mau. Qua nhiều năm ta mới thấy được một vị thiên tài như vậy đó, cho nên ta động ý niệm yêu mến tài năng trong đầu. Vừa vặn trí tuệ hắn quá thấp, không biết phân biệt tốt xấu. Ta hoàn toàn có thể khống chế hắn, cho nên ta mới lưu lại hắn một mạng, rồi thu làm thuộc hạ." Xích Tuyết giải thích.
"Đây là chuyện khi nào?" Bần đạo tiếp tục hỏi.
"Ước chừng sáu bảy ngàn năm trước." Xích Tuyết nói.
"Sáu bảy ngàn năm trước?" Bần đạo kinh ngạc hỏi: "Lúc ấy Ba Đa Lạp là cấp bậc gì?"
"Rất kém, miễn cưỡng đạt cấp bậc Thiên Sứ bốn cánh." Xích Tuyết nói.
"Quả nhiên là thiên tài." Bần đạo ngạc nhiên nói: "Thời gian ngắn như vậy đã có thể trưởng thành đến mức này, ngươi cũng phí tâm không ít nhỉ?"
"Ai..." Xích Tuyết thở dài nói: "Đó là dĩ nhiên, vì mong muốn đào tạo hắn nên người, ta đã hao phí rất nhiều tài liệu cao cấp và tiền của, thậm chí không tiếc mời chủ sự Da Cáp Đức tiến hành nghi thức Quang minh chuyển hóa cho hắn. Hắn có được ngày hôm nay ta đã trả giá rất lớn đó!"
"Hừ, ngươi cũng không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772958/chuong-715.html